ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Kết Hôn Âm Dương

Chương 196. Tạo Nghiệp (1)

Chương 196: Tạo Nghiệp (1)

“Trẫm mà là nàng thì sẽ đến chân cầu Nại Hà, trộm viên ngọc sáng nhất ở đó đi.” Diêm Quân vừa uống trà vừa chầm chậm nói.

Í...

Đây chẳng phải là dạy người ta phạm tội hay sao?

Quỷ sai trố mắt: “Điện hạ...”

Tôi thấy lạ, đi ăn trộm viên ngọc đó, e rằng chẳng đơn giản như tưởng tượng.

Tôi hỏi: “Đó là viên ngọc gì vậy?”

Diêm Quân nói: “Đó chính là đáp án mà nàng cần.”

“Thuốc giải của canh Mạnh Bà?” Tôi ngay lập tức hiểu ra.

Diêm Quân nói: “Chắc vậy, cũng có thể không phải vậy. Nhưng nếu như viên ngọc đó không phải thì trên đời này sẽ không có thuốc giải cho canh Mạnh Bà.”

“Cảm ơn!” Tôi sung sướng nắm chặt bàn tay mình lại, trong lòng đã chửi hắn ta mấy trăm ngày rồi, hôm nay mới lần đầu tiên cảm ơn hắn ta!

“Đi đi.” Diêm Quân phẩy tay: “Nhớ, lúc qua cầu Nại Hà, cho dù nghe thấy gì cũng không được cúi xuống nhìn.”

Tôi nói: “Không cúi đầu thì sao tìm thấy?”

“Dùng tâm để nhìn.” Diêm Quân lườm tôi: “Dốt!”

Tôi: “...”

Cái tên Diêm Quân này, thật đáng đánh, đúng không?

Dù sao thì hắn ta cũng chửi tôi ngu, cho nên tôi không quan tâm nữa, mà lại hỏi thêm một câu ngu ngu: “Tại sao ngài phải giúp tôi?”

La vì Âm Thao phải không?

Diêm Quân trả lời: “Chẳng có lý do gì, chỉ là vì ở chỗ ta cầu được ước thấy.”

Cầu được ước thấy, là thật sao?

Vừa hay, khóe mắt tôi lại nhìn thấy con quỷ sai đang gật đầu đồng tình, nó dường như trở thành kẻ diễn thay Diêm Vương, những gì Diêm Vương không nói rõ ra thì đều biểu hiện hết ở trên mặt nó. Bây giờ thì tên quỷ sai không ngừng gật đầu, thì cái việc “cầu được ước thấy” này chính là phong cách của Diêm Quân rồi.

Cũng đúng, là một vị thần “cao cao tại thượng”, hắn ta đương nhiên có khả năng để người khác có thể “cầu được ước thấy”.

“Vậy, thưa Diêm Quân cầu được ước thấy, ngài có thể nói cho tôi hay, phu quân của tôi ở đâu? Con gái của tôi đang ở đâu?” Tôi thành khẩn hỏi.

Diêm Quân nói một câu làm tôi không thể lý giải nổi: “Vòng quay vận mệnh đã bắt đầu xoay chuyển, nàng và hắn rồi sẽ gặp lại nhau.”

“Như vậy là sao?”

Diêm Quân phẩy tay, con quỷ sai liền hiểu ý, tiến lên trước kéo tay tôi, nói: “Cô nương, chúng ta đi thôi, xe đã chuẩn bị xong rồi, bây giờ sẽ đưa cô đến cầu Nại Hà.”

Tôi thấy Diêm Quân lại vục đầu vào đống giấy tờ, thời gian trêu chọc tôi chắc hẳn là thời gian mà hắn ta nghỉ ngơi thư giãn. Hay tôi đã nghĩ sai cho hắn ta, hắn ta chắc hẳn là một người ít nói cười, đam mê công việc, cho nên khi gặp được “thú vui” nào thì phải tranh thủ trêu chọc.

Mà tôi, chính là thú vui mà hắn ta có được sau những giờ làm việc căng thẳng.

Lúc đi khỏi, tôi tiếc rẻ nhìn con dấu Diêm Vương, chuyến này tôi vẫn chưa có cơ hội để kết thúc đoạn nghiệt duyên ấy với Diêm Vương, con dấu Diêm Vương này chẳng lẽ sẽ theo tôi đi hết cuộc đời? Nếu không phải con dấu này đã mang đến không biết bao nhiêu lợi ích thì chắc chắn có chết tôi cũng phải xóa nó đi. Tạm thời như vậy đã, có thể lần tới cầu Nại Hà còn dùng tới!

...

Tôi lại quay trở về nơi xuống xe, chỉ thấy lại có một chiếc xe mới và một bọn ma mới vừa bước xuống khỏi xe, bọn ma mới này làm tôi phải chú ý tới.

Chúng không có mặt, cũng không có khí chất ác độc.

Vừa bước xuống xe đã ngơ ngơ ngác ngác, như không

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip