ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Kết Hôn Âm Dương

Chương 199. Dùng Tâm Để Nhìn

Chương 199: Dùng Tâm Để Nhìn

Trên đời này duyên phận thật sự kỳ diệu, Diêm Quân là một người mà tôi vô cùng căm ghét, một ngày mà không thầm chửi ba lần thì không thoải mái trong lòng, nhưng không ngờ, giữa hai chúng tôi còn chưa giải quyết khúc mắc, mà tôi lại làm theo bao điều hắn ta nói...

Tôi dựa vào cảm nhận từ trái tim mình, bước về phía trước.

“Xoạch” một cái, tôi ngã quay lơ!

“Cái gì mà dùng tâm để nhìn chứ, tôi tin hắn ta làm gì vậy...” Tôi đau đớn xoa xoa cằm, trong lòng nghĩ Diêm Vương thật biết đùa, tôi chỉ là một đạo sĩ quèn chốn nhân gian, tu luyện còn chưa được hai năm, làm sao có thể đạt tới cảnh giới mọc thêm tâm nhãn?

Lão Diêm Vương không phải đang trêu tôi đấy chứ?

Dưới chân cầu toàn là sỏi đá, tôi nhắm mắt đưa chân, chắc chỉ còn nước ngã dúi dụi?

Tuy trong lòng làu bàu không ngớt, nhưng tôi vẫn không bỏ tấm vải che mắt, mà mếu máo cầu xin con rùa trên đầu: “Rùa con ơi, tao biết mày cũng hiểu tiếng người, dù sao mày cũng đã cứu tao, vậy mày có thể làm chú rùa tốt bụng đến cùng, giúp tao thêm lần nữa không?”

Tôi có cảm giác nó đang giật một nắm tóc trên đầu tôi.

“Được tao coi như mày đã đồng ý!” Tôi ngạc nhiên nói: “Này, có người bảo tao đến chân cầu Nại Hà tìm một thứ, đó là một viên ngọc sáng nhất. Tao thì không biết viên ngọc đó trông như thế nào, nhưng người đó nói, dùng tâm để nhìn... Tuy tao không biết ý của người đó là gì, nhưng ngài ấy chắc chắn sẽ không bao giờ lừa ta. Cho nên mày có thể chỉ giúp tao, lúc nào nên sang phải hay sang trái để tránh bị ngã, giúp tao tìm viên ngọc đó, có được không?

Rùa con giựt tóc tôi ba lần.

Tôi coi như nó đã đồng ý.

Quả nhiên, tiếp tục bước thêm mấy bước thì đã thuận hơn, mỗi lần gặp phải chướng ngại vật, rùa con lại giựt tóc tôi, nó kéo sang phải tôi sang phải, nó kéo sang trái tôi sang trái. Mức độ hợp nhau cứ như là bạn bè lâu năm, có thể hiểu được ý của nhau vậy.

Đi được một lúc thì dường như đường bằng phẳng hơn rất nhiều, đã không còn cảm giác mình bước lên đá, mà con rùa cũng không thấy giựt tóc tôi nữa.

Tôi nghĩ, nó đã đưa tôi đi đúng hướng.

Tôi chẳng ngại ngùng gì cứ thế bước đi.

Đi mãi đi mãi, cuối cùng tôi cũng hiểu ra lời của Diêm Quân, vì tôi dường như đã “nhìn thấy”.

Tôi nhìn thấy mình không phải đi trên đường.

Mà đang bước trên mặt nước.

Thật đáng ngạc nhiên, cảm giác này cứ như đang bước trên dòng Vong Xuyên, nhưng người lái đó mà tôi từng gặp nhiều năm trước đã nói, bất kỳ thứ gì cũng không thể nổi trên mặt nước dòng Vong Xuyên. Cho nên, tôi chắc chắn là đang tưởng tượng rồi, làm sao có thể là dòng Vong Xuyên chứ?

Trước đây, khi tôi ngồi trên thuyền của người lái đò và nhìn xuống, thấy những linh hồn chìm dưới dòng Vong Xuyên. Người lái đò nói, họ đều là những người trên đường đi đến âm gian thì đột nhiên thay đổi quyết định, nên đã nhảy xuống dòng Vong Xuyên này, chỉ tiếc là sau đó không thể rời khỏi được nữa, cũng mãi mãi không được đầu thai chuyển kiếp.

Nhưng bây giờ, dưới chân tôi lúc này là một mặt nước trong veo, phẳng lặng, nhẹ nhàng và không hề có những linh hồn nhấp nhô kia.

Cho nên chắc chắn là do tôi tưởng tượng.

Đây chắc chắn không phải dòng Vong Xuyên thật.

“Rùa con ơi, rốt cuộc mày đưa tao đi đâu? Nơi này thật sự có thứ mà tao mong

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip