Chương 200: Đoạt Xá
Sao vậy?
Cái xác của tôi bị người ta cướp mất rồi?
Tôi nghĩ là hồn tôi đã xuống âm gian thì khi đến đây hồn cũng chỉ có một, tại sao lại bị cướp mất xác?
Sau khi cướp được xác của linh hồn tôi, “người đó” bước những bước rộng rời khỏi.
Tôi vùng vẫy, nhưng dòng sông Vong Xuyên này như có những dây xích sắt, xích chặt tứ chi tôi và lôi tôi xuống đáy, nhưng nếu thật sự bị chìm xuống đáy như vậy, thì tôi mãi mãi không thể rời khỏi đây!
Tại sao lại thế chứ?
Thứ Diêm Quân muốn tôi tìm là gì chứ?
Đây là hắn ta muốn hãm hại tôi? Tại sao lại phải làm thế?
Tôi phẫn uất nhìn “tôi” đang rời đi, còn nhìn thấy con rùa trên đầu, trong lòng phẫn uất không thôi, là nó đã dẫn tôi tới đây, nó cũng là kẻ hãm hại tôi!
Nhưng không ngờ, tôi dường như nghe thấy con rùa thở dài, sau khi thở dài thì nó nhảy khỏi đầu “tôi”, rồi bơi về phía tôi.
“?”
Là ý gì đây?
Nó bơi xuống nước, đến bên tôi, lại như lúc trước đẩy tôi lên.
Nhưng không hề thành công.
Thử mấy lần không được, nó đành phải bỏ cuộc, bơi đến bên tôi, nhìn tôi bằng ánh mắt thương cảm.
Thôi được, tôi tha thứ cho nó.
Tôi hỏi nó: “‘Cô ta’ là ai?”
Rùa con thở dài: “Mạnh Mộng.”
Là cô ta?
“Mạnh Mộng là ai?” Tôi hỏi.
Rùa con nói: “Mạnh Mộng là Mạnh Mộng.”
Nói vậy chẳng hóa là không nói gì.
Tôi lại hỏi: “Viên ngọc đó là gì?”
Rùa con đáp: “Nhân gian cao tăng viên tịch, sau khi hỏa táng xác hóa thành tinh thể, tên gọi là xá lợi. Thứ mà nàng tìm, đó chính là xá lợi của Mạnh Mộng.”
WHAT!
Mạnh Mộng đang cầm trên tay xá lợi của Mạnh Mộng, nghe thật là trừu tượng, nhưng có thể cái thứ đã cướp đi linh hồn tôi đại loại là nguyên thần hay gì đó của Mạnh Mộng, mà cô ta đang cầm tinh thể của thân xác cô ta?
Người dưới âm gian chết đi cũng thật kỳ lạ.
Tôi hỏi: “Vậy tao còn có thể rời khỏi đây không?”
“Không.” Rùa con thở dài, nhìn tôi bằng ánh mắt vô cùng bi thương.
Tôi tuyệt vọng, nhưng lại không cam tâm, còn cho rằng nó đang lừa tôi: “Sao lại có thể thế được? Tại sao tao lại trở thành kẻ chết thay? Đây chắc chắn là giả. Cái người Mạnh Mộng đó có thể đoạt xá rời đi thì tao cũng có thể, nhưng tao lại phải chờ đợi mấy trăm năm mới có cơ hội đó?”
“Mãi mãi không có đâu.” Rùa con đau khổ nói.
“Tại sao?”
“Bởi vì trên đời này nàng chỉ có một.”
“Là sao?” Tôi nghe không hiểu nó đang nói gì: “Mày cười tao ngu si?”
Con rùa nói: “Ta không hề có ý đó… Thôi vậy. Nàng ngủ đi, ngủ say rồi, sẽ không còn đau khổ nữa.”
Tôi nghe vậy thì tức phát điên: “Ngủ quái gì mà ngủ! Tao còn đang muốn quẩy! Thả tao ra! A a a…!”
Rùa con khựng lại, hồi lâu mới nói: “Nhưng nàng không ngủ, thì nàng có thể làm gì?”
“Không làm được gì, nhưng tại sao tao phải ngủ? Tao hà cớ gì phải ngủ! Đó chẳng phải là tao đang chấp nhận số mệnh, tao ngủ chính là chấp nhận nó, tao còn lâu mới chịu như vậy!” Tôi tức nghiến răng cắn lợi.
Tôi vừa mới thoát ra khỏi lòng đất, mới được ba ngày, giờ lại phải chôn thây ở dưới nước.
Bắt tôi ngủ một giấc ngủ dài?
Tôi không chịu!
Càng nghĩ càng tức, tóc của tôi xổ ra, trông tôi lúc này kinh dị đến phát sợ: “Cho dù là bị phong ấn ở đây, không làm được bất kỳ điều gì, tao cũng sẽ không ngủ, tao sẽ tỉnh táo từng phút giây, mỗi một giây
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền