Chương 201: Chuyển Mình Thành Nữ Thần
“Đại ca, tên anh thật đấy hả?”
Tôi thật bất ngờ, nghi ngờ có phải nó đang cố tình trêu tức tôi, mà không có chứng cớ.
Rùa con nghiêm túc nói: “Tên ta là Vương Bát. Trước đây vào một hôm, khi ta đi dạo cùng chủ nhân ở trên nhân gian, lúc đó ta dùng hình ảnh một con rùa. Khi chủ nhân gọi tên ta thì bị người ta nghe thấy, từ đó về sau, mọi người vẫn quen gọi vậy đó.”
Đó đâu phải tên gọi, là một câu chửi đấy?
Tôi hỏi: “Chủ nhân của mày là?”
Rùa con nói: “Mạnh Mộng.”
“Cô ta là chủ nhân, vậy tại sao mày không đi theo cô ta?” Tôi rất ngạc nhiên, vì tôi nhớ rõ, rùa con dường như không hề do dự nhảy từ đầu “tôi” xuống. Nó chẳng hề có ý định đi cùng Mạnh Mộng!
Con rùa cứ hỏi là trả lời này, bây giờ lại quay người bỏ đi.
Mới đầu tôi nghĩ nó lại biểu diễn bơi lội, nhưng không ngờ nó đi thẳng luôn, càng bơi càng xa, biến mất khỏi tầm mắt tôi.
Tôi ngây ra, lâu lắm mới hồi tỉnh lại, vừa mới trao đổi tên, tình bạn mới bắt đầu, nó đã bỏ tôi đi, chẳng lẽ La Hy bẩm sinh khắc bạn bè? Không đáng để người ta đánh bạn?
Tôi thở dài, quyết định tiếp tục thích nghi, thế là tôi lại bắt đầu vùng vẫy…
…
…
Không biết là bao lâu, tôi đột nhiên bị một vật gì đó móc vào và câu lên.
Đúng vậy, là câu lên.
Người vừa câu tôi lên đang đạp chân trên con rùa lớn đó không ai khác là Diêm Quân, nói là câu bởi vì hắn ta đang dùng cần câu và câu tôi lên!!
“Hây, vương phi của trẫm, lâu lắm không gặp, có nhớ trẫm chăng?” Diêm Quân cười như được mùa.
Tôi ngạc nhiên hỏi: “Sao ngài lại ở đây?”
Diêm Quân nói: “Là phải cảm ơn Vương Bát rồi, vì nó đến thông báo cho trẫm, ta mới biết người đàn bà ngốc như nàng thật sự đã mở to đôi mắt của mình nhìn xuống dưới như thế?”
Tôi: “…”
Tại sao tôi không nhìn thấy ở Diêm Quân một biểu hiện của cười trên nỗi đau của kẻ khác, mà càng giống với “chuyện vui được như ý”? So với việc mong tôi không mở to mắt, thì hắn ta lại càng mong nhìn thấy hậu quả của việc tôi mở to đôi mắt ra?
Hắn ta câu tôi lên mai rùa, sau đó thu lại cần câu.
Tôi thắc mắc: “Không phải nói, nếu bị rơi xuống dòng Vong Xuyên thì sẽ bị nhấn chìm mãi mãi, không bao giờ thoát ra khỏi à?”
Diêm Vương nói: “Ngoại trừ trẫm, chẳng ai dám xá tội cho lũ vong linh này!”
Thôi được rồi.
Tôi lau lau nước trên người, có thể do đây không phải thân xác thật sự nên nước khô nhanh. Không, không phải là khô, mà nước có sự sống, rơi từ người tôi xuống rồi rơi trở lại dòng Vong Xuyên.
Quần áo của tôi…
Sao đã thành đồ cổ trang?
Tôi nghi ngờ nhìn mình, rồi lại nhìn xuống mặt nước, oa, tôi chưa bao giờ tự khen mình, nhưng bóng tôi dưới nước vô cùng kiều diễm.
Đó không phải là tôi.
Nếu nói là Mạnh Mộng cướp đi hư thể của linh hồn tôi, không bằng nói đã đổi hư thể với tôi, bây giờ hình dáng in dưới nước là của một giai nhân xứng với bốn chữ nghiêng nước nghiêng thành.
Đây chẳng phải là thần thái của nữ thần hay sao, khuôn mặt này không hề có chút góc chết nào, từ khi sinh ra đến giờ tôi chưa từng nhìn thấy một góc ba trăm sáu mươi độ nào hoàn hảo đến thế!
“Sách cổ có ghi lại, Mạnh Bà chính là đệ nhất mỹ nhân của âm giới, lúc đó, vì muốn được ngắm bà ấy một cái, biết
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền