Chương 204: Bố Ơi, Bố Có Phải Con Người Không?
Tôi bây giờ, còn chẳng bằng lũ ma quỷ, tôi chỉ là một chấp niệm.
Ài.
Mà lại là chấp niệm của người khác, vốn đã giống như ma quỷ, chẳng ai nhìn thấy tôi, họ có thể dễ dàng xuyên qua người tôi, chẳng biết ngày mai khi mặt trời ló rạng, thì tôi có tan biến?
Kẻ bơ vơ như tôi không biết nên bay đi đâu, thế mà không biết vì sao, tôi lại cứ thế đi theo đứa trẻ về nhà nó.
“Bố ơi, hôm nay con thi được một trăm điểm, thầy giáo thưởng cho con một lá cờ đỏ. Còn nữa, mai là cuối tuần, bố có thể đưa con đi công viên chơi được không?” Vừa vào nhà, bé gái liền lôi bài kiểm tra ra, cun cút chạy vào tìm bố nó.
A, đúng là trẻ con!
Tôi ngẩng đầu lên rồi đứng như trời chồng.
Người đứng trước mặt tôi là ai?
Bố của đứa trẻ là ai?
Âm Thao?
Khuôn mặt này có hóa thành tro, tôi cũng nhận ra!
Hơn nữa, nếu trên đời có hai người giống hệt nhau thì biểu cảm như cá chết thế kia thì không thể như một được.
Được quá, cái tên Âm Thao này, hại con gái mình, mà lại có một đứa con riêng lớn như thế này? Đứa bé này cũng phải bảy tuổi rồi, lớn hơn Củ Cải rất nhiều!
Chẳng trách không đến gặp tôi, hóa ra bên ngoài có người đàn bà khác, còn sinh ra một bé gái lớn thế này!
“Đồ tồi!” Tôi bực mình chửi!
Âm Thao lạnh lùng nói: “Không được.”
“Anh có tư cách gì mà nói không? Anh hãm hại tôi, tôi còn không được mắng anh là đồ tồi? Đồ đê tiện!” Tôi chỉ vào mũi hắn mắng.
Bé gái không vui giậm giậm chân: “Tại sao chứ? Hôm trước chẳng phải bố đồng ý rồi ư? Nếu điểm thi học kỳ của con được một trăm điểm, thì bố sẽ thưởng cho con mà? Con chẳng cần gì, chỉ cần bố đưa con đi chơi công viên thôi.”
Âm Thao lôi từ trong túi ra một chiếc thẻ, đặt vào tay đứa bé, mặt không biểu cảm gì, nói: “Cho con thẻ này, mật khẩu là 990618, cầm đi, rồi đi tìm anh Mạc Mạc mà chơi, chơi vui vẻ nhé.”
990618, đó chẳng phải là sinh nhật của tôi à?
Bé gái tức giận ném thẻ đi, nói: “Con không cần anh Mạc Mạc chơi với con, con muốn bố đưa con đi! Anh Mạc lười lắm, nếu anh ấy đi toàn nằm ườn trên ghế công viên chẳng động đậy gì, lúc đó thì có lôi kéo thế nào cũng chẳng được!”
Nói xong thì nó nhìn qua sô pha.
Tôi cũng nhìn qua đó, chỉ thấy một bé trai tầm tám chín tuổi đang nằm ườn trên ghế ngáy ro ro.
Trời ơi, cái cục tức của tôi…
Âm Thao, rốt cuộc anh ở ngoài có bao nhiêu đàn bà? Sinh bao nhiêu người con? Sừng trên đầu tôi, rốt cuộc là có mấy chiếc?
“Nhưng người mù như bố, đi công viên thì chơi gì được? Chỉ sợ làm con mất hứng.” Âm Thao lí nhí nói.
Mù?
Giờ tôi mới để ý, Âm Thao đang nhắm hai mắt lại.
Tôi thò tay ra huơ huơ, rõ ràng biết người ta đang nhắm mắt, cũng không thể kiểm tra được gì, nhưng tôi vẫn ngốc nghếch kiểm tra lại.
Hắn không mở mắt.
Mù?
Đúng rồi, hắn đã đưa đôi mắt hắn cho Củ Cải.
Ồ, kẻ đáng ghét! Đáng đời anh bị mù!
Có thể là do ống tay áo dài rộng của trang phục cổ trang đã tạo nên một luồng gió làm hắn phát hiện ra, Âm Thao khe khẽ hỏi: “Củ Cải, có phải con mang thứ gì không sạch sẽ về không?”
Củ Cải?
Tôi bất giác nhìn xuống đứa bé.
Trong đầu tôi chỉ tưởng tượng ra đứa bé bảy tháng tuổi của tôi, chứ không thấy có mối
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền