ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Kết Hôn Âm Dương

Chương 205. Mẹ Con Bị Chết Vì Ngu Ngốc

Chương 205: Mẹ Con Bị Chết Vì Ngu Ngốc

Tôi thừa nhận mình vô dụng, nhưng đứa bé này tên là “Củ Cải” thì đúng là trùng hợp.

Tôi quan sát sách vở của con bé, trên đó đều ghi: La Bặc.

Mà nhìn nó, càng nhìn càng thấy có nét giống tôi và Âm Thao.

“…”

Chẳng lẽ nó lại là Củ Cải của tôi?

Nhưng tôi nhớ, tôi đi âm gian bảy ngày thôi, thì Củ Cải sao có thể lớn nhanh như thổi vậy được?

Không phải âm gian một ngày, dương gian đã một năm chứ?

Nhưng nếu thế thật thì Củ Cải sao lại ở cùng bố nó?

Trong lòng tôi đầy những thắc mắc, lúc này, Củ Cải đang bò trên bàn vẽ tranh lại ngẩng đầu lên, ngây thơ hỏi Âm Thao: “Bố ơi, vẽ mẹ như thế nào?”

Trong bức tranh đang vẽ dở, người cao cao là Âm Thao không lệch được rồi.

Bên cạnh là một bé trai và một bé gái, chắc là đứa bé trai đang ngủ ngon lành kia và bé Củ Cải rồi.

Bên cạnh cái người cao cao kia còn để lại một chỗ trống, có thể là Củ Cải đang để lại để vẽ mẹ của nó lên.

Âm Thao nói: “Con nhìn gương soi mình rồi vẽ là được rồi.”

Củ Cải bĩu môi: “Bố là người mù, có nhìn thấy con trông thế nào đâu, làm sao biết con giống mẹ được?”

Âm Thao: “… Bố tin là gen của mẹ con tương đối mạnh đấy!”

Củ Cải: “…Vâng.”

Thế là Củ Cải lấy chiếc gương ra soi, vừa soi vừa vẽ.

Vừa vẽ nó vừa nói: “Các bạn khác đều có mẹ, thế mẹ của con đi đâu rồi?”

Âm Thao: “Lúc con được nửa tuổi thì mẹ của con đã tự đào hố chôn mình rồi.”

Củ Cải: “… Là chết vì ngốc nghếch phải không?”

Đào hố tự chôn mình, chắc là nói tôi rồi!

Cho nên, đây thật sự là Củ Cải của tôi ư?

Bây giờ tôi đã chấp nhận sự thật rằng tôi rời khỏi dương gian bảy ngày và bây giờ Củ Cải của tôi đã bảy tuổi, Âm Thao không chỉ không cắm sừng tôi, mà còn giúp tôi nuôi đứa bé lớn lên. Tuy rằng, đứa bé phải tự giặt quần áo, từ gọi đồ ăn, tự học bài, tự đến trường…

Nhưng nghĩ theo cách khác thì chẳng phải Củ Cải tự lập hơn những đứa trẻ khác ư?

Có đứa trẻ nhà nào mà tầm tuổi nó đã biết nhiều thứ vậy?

Tôi giờ đã lĩnh ngộ được thủ đoạn cao siêu của Diêm Quân, tất thảy mọi điều cứ như là ngẫu nhiên, nhưng xem ra, tất cả đều nằm trong sự sắp xếp của hắn ta, hắn ta cũng chẳng vô duyên vô cớ mà vứt tôi giữa đường, để tôi lại trên đường đi học về của Củ Cải. Hắn ta sớm đã biết tất cả, để tôi trực tiếp nhìn thấy Âm Thao và Củ Cải.

Nếu như vậy thì mọi việc đều đơn giản hơn rất nhiều.

Ma nhãn là con mắt của Củ Cải, chỉ cần ở bên cạnh Củ Cải thì Mạnh Mộng sẽ sớm xuất đầu lộ diện.

Nhưng bây giờ thì tôi lại thấy lo lắng: Mạnh Mộng bây giờ đã nhập vào thân xác của tôi? Cô ta xuất hiện lần nữa thì chính xác là dùng thân xác tôi để xuất hiện trước mặt Âm Thao và Củ Cải, đến lúc đó không biết hai người đó có nhận nhầm hay không? Nếu như vậy, thì Củ Cải sẽ gặp nguy hiểm!

Bây giờ ngay cả Âm Thao cũng không nhìn thấy tôi, tôi cũng không biết khi Mạnh Mộng tìm đến, thì tôi có thể làm gì cho họ?

Tôi thở dài, quyết định mình chỉ còn cách đến đâu hay đến đó.

Được ở bên cạnh người thân, trái tim mệt mỏi của tôi dần yên bình trở lại, tiếp đó chính là cảm giác hạnh phúc xâm chiếm trái tim tôi. Tuy được gần trong gang

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip