ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Kết Hôn Âm Dương

Chương 209. Xin Chào Bà Cố (1)

Chương 209: Xin Chào Bà Cố (1)

Nói xong câu đó thì tôi biến mất.

Không phải là biến mất hoàn toàn, mà tôi trở lại thành hư thể, chẳng ai có thể nhìn thấy, chẳng ai có thể nghe thấy tôi nói gì nữa.

Tôi vẫn còn nhiều điều muốn nói với Củ Cải, còn chưa được ôm lấy nó, cũng chưa được nghe nó gọi một tiếng “mẹ”, nhưng tôi lại chẳng có cách nào, bởi vì tôi lại biến thành trong suốt.

“Tại sao chị thần tiên lại biến mất rồi?” Củ Cải đứng trước mặt tôi, ngơ ngác nhìn bốn phía: “Em biết, chị vẫn còn ở đây, chỉ là chị trốn đi, cho nên em không nhìn thấy chị nữa, đúng không?”

Đúng vậy đấy.

“Người đó thật sự là mẹ em sao? Người đó xuất hiện trước mặt em, nhưng tại sao lại bị câm? Mà còn rất hung dữ. Em thấy mẹ của các bạn nhỏ khác đều hiền dịu, tại sao người đó lại hung dữ như thế? Còn tại sao chị lại nói người đó muốn giết em?

Người làm mẹ mà lại muốn giết con mình sao?”

Bé con, con thật thông minh.

Tôi phủi tay, rồi đưa tay áo lên quẹt mắt, thấy vui trong cái khổ, an ủi bản thân, may mà Củ Cải rất thông minh, chẳng giống Âm Thao, vừa gặp đã dính lấy Mạnh Mộng, may mà Củ Cải đã đánh hơi thấy mùi bất thường.

Tôi không thể cứ để thế.

Nếu tiếp tục như vậy thì Mạnh Mộng sớm muộn gì cũng giết Củ Cải!

Làm một người mẹ, tôi không thể cứ đứng bên ngoài mà quan sát như vậy được!

Nhưng tình trạng của tôi lúc này, thì biết làm gì được chứ?

Đúng rồi…

Tôi nhớ ra rồi.

Rùa con có nhắc tôi một cách, nó nói, chỉ có những người liên quan đến Mạnh Mộng mới nhìn thấy tôi.

Mà những cổ thần đều đã không còn, nhưng cùng huyết thống thì vẫn còn trên đời!

Đó chính là Mạnh Trần!

Thật không ngờ, Mạnh Trần lại trở thành một tia hy vọng cuối cùng.

Nhưng nếu bây giờ tôi đi tìm Mạnh Trần thì Củ Cải làm thế nào? Tôi không thể nào vứt nó ngoài đường thế này, ngộ nhỡ nó gặp phải người xấu thì sao?

Đúng lúc tôi đang đau đầu suy nghĩ thì Củ Cải liền nói: “Chị đẹp, có phải chị đang gặp khó khăn gì không? Nếu chị vẫn còn ở đó. Thì báo cho em một dấu hiệu nào đó, để em biết giúp chị như thế nào?”

Thật đúng là một thiên sứ!

Nhưng tôi nên làm thế nào để giúp nó?

Đột nhiên. Một “hòn đá” từ trên trời rơi xuống!

Là rùa con.

Nó bay từ lầu mười xuống, nếu không phải Củ Cải nhanh nhẹn tránh kịp thì có khi sẽ bị nó làm cho bẹp đầu.

Thật giống thiên binh giáng trần.

“Vương Bát, giúp tao!” Tôi vội vàng quỳ bên cạnh rùa con nói: “Bây giờ tao cần đưa Củ Cải đi tìm một người, mày có thể giúp tao truyền thông tin, dẫn Củ Cải qua đó tìm người ấy, có được không?”

Rùa con thò đầu ra khỏi mai, trông có vẻ rất mơ màng, chắc là nó bị rơi ong cả đầu lên.

“Được thôi. Nàng nói cho ta xem đi hướng nào, thì ta đi hướng đó.” Rùa con nói.

“Cảm ơn!”

Củ Cải ngạc nhiên nhìn rùa con: “Sao mày lại ở đây?”

Nhưng lúc này rùa con đã quay người đi rồi.

“Mày đến cùng chị đẹp kia. Hơn nữa, mày lại còn nghe hiểu tiếng người. Cho nên có phải chị đẹp bảo mày đến không?”

Rùa con gật đầu, chân trước của nó làm động tác “đi theo ta”. Củ Cải hiểu ra luôn, nó nói: “Mày thật sự sẽ chỉ cho tao biết đi đâu à?”

Rùa con đã bắt đầu bước đi. Củ Cải thấy nó không trả lời thì chạy theo.

Dưới sự giúp đỡ của rùa con, Củ Cải đã tìm được đến

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip