ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Kết Hôn Âm Dương

Chương 208. Tại Sao Người Bị Thương Luôn Là Tôi

Chương 208: Tại Sao Người Bị Thương Luôn Là Tôi

Là kiếm của Âm Thao.

Tôi ngạc nhiên tột độ, là kiếm của Âm Thao xuyên qua tay tôi, đầu kiếm chỉ vào giữa trán tôi.

Máu nhỏ giọt lên trán tôi.

Tuy biết là do Âm Thao không nhận ra tôi nên mới làm tôi bị thương, nhưng lần nào gặp nhau hắn cũng đánh tôi, tôi không uất ức có được không? Lần trước còn bóp cổ tôi!

“Thao…” Tôi oan ức vừa gọi được nửa từ, Âm Thao vẫn tiếp tục xuyên thẳng kiếm tới, khi sắp xuyên nát hộp sọ tôi thì tôi vội vàng nói: “Anh ơi! Xin anh giơ cao đánh khẽ! Tôi chỉ qua đường thôi!”

Dùng tình cảm không bằng cầu xin, Âm Thao dừng lại, nhưng kiếm thì vẫn xuyên qua tay tôi, tôi cũng rất đau.

“Nhìn cách ăn mặc trang điểm của ngươi, thì chắc chắn là thời xưa rồi, một con quỷ như ngươi, sao lại vào nhà ta?” Âm Thao lạnh lùng hỏi.

Tôi đau đến mức la om sòm: “Đại ca, anh anh anh thả tôi ra đã! Rồi tôi dần dần nói với anh!”

Âm Thao rút lại kiếm, trong phút chốc, máu trên tay tôi chảy xối xả.

Mà không hiểu sao một hư thể như tôi lại có thể chảy máu, chẳng hợp lý chút nào, xem ra, kiếm của Âm Thao rất lợi hại, tôi vẫn phải cẩn thận không thì bị ngủm dưới kiếm của hắn thì không hay chút nào.

“Oa, mẹ giỏi quá, vừa chiếu viên ngọc đó lên là hiện ngay ra một chị gái xinh đẹp, giỏi quá, mẹ là thần tiên sao?” Củ Cải kinh ngạc hỏi, sau đó hỏi tiếp Âm Thao: “Bố ơi, vũ khí của bố sao bụp một phát là xuất hiện hay quá vậy, rồi lại bụp một cái lại không thấy đâu nữa? Bố giấu ở trong tay áo ạ? Bố là ảo thuật gia à?”

Tôi yếu ớt hỏi: “Tại sao mẹ là thần tiên, mà bố lại là ảo thuật gia, khác biệt lớn vậy…”

“Vậy chị xinh đẹp, chị là gì? Tại sao bùm một cái là nhảy từ tường ra được?” Củ Cải hiếu kỳ.

Tôi sung sướng cười hiền: “Em xem chị đẹp thế này, còn biến hóa ra như vậy, chắc chắn là tiên nữ rồi!”

Củ Cải nói: “Không, chị là người hỗ trợ, ảo thuật gia thì phải có người hỗ trợ chứ!”

Tôi: “…”

Tôi cứ nghĩ là mọi chuyện được lắng xuống, nhưng lúc này Mạnh Mộng lại bày ra bộ mặt vô cảm và lại giơ viên xá lợi lên, hành động này chắc hẳn là muốn đánh tôi một trận rồi.

Tôi biết giờ cô ta sát khí đằng đằng, cô ta mà ra tay, thì tôi sẽ mất mạng, thế là tôi mau chóng trốn sau lưng Âm Thao, tôi giả vờ õng ẹo: “Thập Nhị Gia, cứu tôi!”

Giọng nói này!

Nhõng nhẹo đến phát kinh đi được.

Âm Thao nhìn tôi một cái, rồi nhìn qua Mạnh Mộng: “La Hy, em sao thế? Tại sao lại trở nên lợi hại thế? Viên ngọc trong tay em là thứ gì vậy? Tại sao tôi cảm thấy oán khí của nó nặng nề thế? Là ai đã đưa nó cho em?”

Mạnh Mộng vẫn giơ viên ngọc đó về phía tôi, tay còn lại thì niệm thần chú, nhưng kỳ lạ là không hề ra tay?

Một chấp niệm cũng biết bắt nạt kẻ yếu và sợ kẻ mạnh à?

Không không không, Âm Thao không có ma nhãn thì đối với cô ta không có gì phải lo lắng, vậy không dám làm gì trước mặt Âm Thao là cớ làm sao đây?

Thấy Mạnh Mộng không nói gì cũng không động đậy, thế là Âm Thao đành phải kéo cô ta sang một bên, rồi tóm lấy tay tôi lôi vào phòng trong hỏi chuyện: “Ngươi biết gọi ta là Thập Nhị Gia, vậy là người âm gian?”

Tôi chớp chớp mắt, trong lòng nghĩ, có nói gì bây giờ thì Âm Thao cũng chưa

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip