ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Kết Hôn Âm Dương

Chương 211. Dò Hỏi

Chương 211: Dò Hỏi

Nhưng tôi không thể lộ ra là mình đã biết quá nhiều, cho nên tôi từ tốn hỏi: “Là những người thế nào?”

“Buổi tối, khi nào bà cố nhìn thấy họ thì sẽ biết ngay thôi.” Nói đoạn, anh ta liền bảo Ái Linh đỡ tôi vào phòng nghỉ ngơi, tôi sợ Củ Cải không có tôi bên cạnh sẽ xảy ra bất trắc, nên tôi kéo luôn Củ Cải vào phòng mình.

“Bà cố, đây là phòng của người, người xem ở đây còn điều gì sai sót thì cháu sẽ đi chuẩn bị cho người.” Nể mặt Lâm Nhuận Dư, nên Ái Linh cũng rất cung kính với tôi.

Khi ở riêng với cô ta, tôi có cảm giác lạnh sống lưng.

Cô ta rõ ràng là một người nhu mì hiền lành, nhưng giờ xem trong mắt cô ta lúc này có một luồng khí u ám bao quanh, cứ như trong đó giấu một con mãnh thú kinh dị, lúc nào cũng có thể nhảy ra xé xác đối phương!

Tôi cẩn thận với vai diễn của mình, dù sao thì giờ cũng là “bà cố”, tôi phải cố gắng làm đúng với phong cách của trưởng bối, giả vờ hỏi: “Cô nương, trông cô rất xinh đẹp, có bạn trai chưa?”

Ái Linh cười nói: “Chưa ạ.”

“Á, thế cháu ta có chỗ nào không tốt mà cô không để ý đến nó?” Đúng rồi, dùng mấy cách hỏi này của trưởng bối, chính là để dò xem hai người này thế nào!

“Không phải vậy đâu, bà cố hiểu lầm rồi. Ông chủ có người thương rồi, hơn nữa, còn coi người đó như bảo bối. E là ngay cả bà cố muốn gặp, ông chủ cũng không để người gặp đâu.”

Cô ta nói đến Tiểu Phấn!

Tim tôi thót lại.

Tôi lại tiếp tục hỏi: “Tại sao thế? Ta là bà cố của nó, ta muốn xem mặt cháu dâu thì có vấn đề gì chứ!”

“Sợ là… cảm thấy người bẩn.” Ái Linh cười nói, cô ta cười ngọt ngào nhưng lời nói thì bén như dao, may mà tôi không phải bà cố của Mạnh Trần thật, nếu không thì con dao này thật sự sẽ đâm xuyên tim. Tôi thấy cô ta có thể nói như vậy, sợ là đang đố kỵ với Tiểu Phấn ở trong lòng.

Tôi hỏi: “Thế là có ý gì?”

Ái Linh nói: “Trong mắt ông chủ thì người con gái đó là thuần khiết trong trắng nhất thế gian, còn người khác là bẩn thỉu, ngài ấy ngay cả bản thân cũng cảm thấy mình bẩn thỉu, chứ đừng nói đến bà cố.”

“Hóa ra là thế! Nghe cô nói vậy thì ta lại thấy có hứng thú với cô bé ấy, cô ta ở đâu?” Tôi giả vờ hứng thú hỏi.

Ái Linh nói: “Ông chủ đã giấu đi rồi.”

Xem chừng là không thể hỏi được tung tích của Tiểu Phấn, thế là tôi lại dò hỏi việc khác: “Vậy cô thì sao? Cô có người thương chưa?”

Ái Linh nói: “Chưa có ạ.”

Ái Linh cười nói: “Nhiều năm trước thì có một, nhưng đã chết rồi.”

Tôi ngay lập tức nắm mạnh bàn tay.

La Chương!

Là La Chương!

Tôi dám chắc đó là La Chương, tên ngốc đó, năm đó tôi không chào mà biến mất, cũng chỉ vì không muốn để anh ta biết được tung tích thật sự của Ái Linh, nhưng không ngờ là tôi đi lâu thế, anh ta vẫn tìm thấy Ái Linh!

Cũng chẳng trách, dù sao cùng một thành phố, mà thành phố này cũng chẳng lớn, họ sẽ sớm gặp nhau thôi.

“Anh ta nói trái tim của anh ta thuộc về cháu, thế nên cháu đã móc trái tim của anh ta ra làm tiêu bản đặt trên kệ đầu giường. Nói thật là, trái tim của anh ta đáng yêu hơn nhiều so với người.” Ái Linh cười nói: “Còn con chó của anh ta, cháu thấy cũng trung thành, thế nên giữ lại đầu nó cho bầu bạn cùng chủ.”

“…”

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip