ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Kết Hôn Âm Dương

Chương 212. Có Nhân Ắt Có Quả

Chương 212: Có Nhân Ắt Có Quả

“Sao lại nói đến bố em vậy? Bố em hiểu sự đời hả? Không không không, bố em có biết gì đâu, ngay cả giặt quần áo còn không biết!” Vừa nói đến bố mình thì Củ Cải đã bày ra bộ mặt chán nản lắc đầu.

“Nhưng dù sao bố con nuôi con lớn bằng này cũng không dễ dàng gì” Tôi chua xót nói.

Bảy năm tôi không ở đây thì Âm Thao đã thay mặt tôi, chăm sóc dạy dỗ Củ Cải.

Củ Cải nghe vậy bèn nói: “Nghe cũng đúng.”

Sắc mặt của Củ Cải chợt thay đổi: “Trời ơi! Khó khăn lắm bố mới đồng ý đưa em đi chơi, kết quả là bị chị đẹp đưa tới đây! Chị đẹp, chị nói xem, chị đền em gì đây?”

Tôi ngây ra: “Đền như thế nào?”

Củ Cải cười: “Đương nhiên là đi cùng em với bố đi công viên chứ làm gì!”

“Với con và bố con…” Tôi đột nhiên đỏ mặt, không ngờ con bé này lại lém lỉnh thế, lại còn cài cắm cả tôi! Nghĩ đến tính cách la sát của tôi và kiểu cứng nhắc của Âm Thao thì sao lại đẻ ra một đứa lém lỉnh thế? Không, đứa bé này thông minh từ nhỏ rồi, vừa sinh ra đã biết tự tìm thức ăn… có khi đó là bẩm sinh!

“Đến lúc đó hãy bàn sau!” Tôi xoa đầu Củ Cải, qua quýt nói.

“Thôi được rồi! Em biết người lớn chỉ cần nói ‘đến lúc đó’ thì chắc chắn đến lúc đó thật lại không thực hiện lời hứa! Nhưng mà chị đẹp ơi, em chẳng dễ lừa thế đâu, đến lúc đó chắc chắn phải đền cho em!” Củ Cải vênh cái cằm lên nói: “Đúng rồi, chị đẹp này, tên chị là gì vậy? Em không thể cứ gọi chị là chị đẹp mãi thế được?”

“Ta là… Mạnh Mộng.” Khi nói ra cái tên đó thì lòng tôi thấy khổ sở, bởi vì nói vậy đồng nghĩa với việc tôi bỏ mất cơ hội nhận Củ Cải, thậm chí sẽ không bao giờ có cơ hội nói ra quan hệ thật sự, nhưng bây giờ lại không phải là lúc lộ bản thân mình, vì mình đang trong hang ổ của địch thì phải cẩn thận mọi việc.

“Đúng rồi. Chị Mạnh Mộng ơi, chị nói xem, người đến nhà em hôm nay có phải mẹ em thật không?” Củ Cải hỏi.

Tôi mở miệng đính nói “không phải”, nhưng lại sợ bị Lâm Nhuận Dư nghe lỏm được, thế là nuốt câu đó vào bụng, rồi nói: “Bố em nói là phải thì chắc là phải rồi.”

Lòng tôi đau như cắt.

Vì đó phải là tôi mới đúng!

“Nhưng vì sao, em cứ cảm thấy người đó không hề thân thiết với em, mà lại thấy chị có cảm giác thân thiết hơn?” Củ Cải nghiêng đầu hỏi, đôi mắt long lanh đó như nhìn rõ mọi chuyện, tôi càng đau lòng, đột nhiên thấy sợ đứa bé này, nó quá thông minh, từ bé đã thế, cứ giống một con quỷ biết nhìn xuyên thấu trái tim người khác vậy.

Tôi muốn giấu mình, nhưng trước mặt nó lại cứ lồ lộ ra.

Cái cảm giác giống hệt Âm Thao ngày trước nhìn tôi, đây rốt cuộc là cùng huyết thống, hay là do có ma nhãn?

Tôi thật sự sợ nói tiếp với đứa bé, mau chóng lôi rùa con từ trong túi ra, đặt lên giường, đánh trống lảng nói: “Rùa con ơi rùa con, mày có thể nói cho tao biết, mày và Diêm Quân có quen biết nhau lắm không?”

Rùa con thò đầu ra khỏi mai nói: “Không.”

“Vậy mày có biết liên lạc với hắn ta bằng cách nào không?”

“Không biết.”

“… vậy hắn ta ném mày ở lại nhân gian là cớ làm sao?”

“Bởi vì hắn ta không muốn nuôi rùa thay người khác.”

“…”

Đơn giản thế thôi à?

Tôi còn tưởng Diêm Quân bỏ con rùa này lại nhân gian là để lưu

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip