ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Kết Hôn Âm Dương

Chương 53. Lễ Tiếp Đón Người Mới (1)

Chương 53: Lễ Tiếp Đón Người Mới (1)

Nơi đầu tiên Dì Mai đưa tôi đến, đó là nhà ăn.

Đây là lần đầu tiên tôi đi ăn ở bên ngoài phòng bệnh của mình, trước đây bệnh viện trông coi tôi rất kĩ, tôi chẳng hề có cơ hội mà bước ra ngoài một mình lấy một bước, cho nên chỉ toàn ăn cơm trong phòng, khi tay bị bó không tiện ăn, thì có Tiểu Phấn đút từng thìa cho tôi.

Dì Mai đưa tôi đi xếp hàng lấy cơm, tôi tranh thủ lúc bà ta quay lưng lại với mình len lén bỏ kính ra nhìn khắp nhà ăn, muốn xem khi bỏ kính ra thì có khác gì lúc đeo không.

Kết quả làm tôi thất vọng.

Bỏ kính ra và hay đeo kính lên thì kết quả, là giống nhau.

Một mống ma quỷ vất vưởng cũng không thấy.

Có lẽ, thời gian còn sớm, cô hồn dã quỷ ít nhất cũng phải đợi đến không giờ đêm mới hiện hình, bây giờ mới giờ ăn tối.

“Đến lượt cô, gọi món đi.” Dì Mai đột nhiên nói.

Tôi giật nảy cả mình, mau chóng tiến lên phía trước.

Ông chú chia thức ăn trông thật hung dữ!

Hai mắt mở to thô lố, biểu cảm trên khuôn mặt của dì Mai là lạnh lùng, thì của ông chú này là mặt đằng đằng sát khí, hơn nữa… Bên cạnh ông chú này còn một cái thớt, trên thớt còn cắm một con dao chặt thịt…

Tôi, tôi chỉ đến lấy cơm, tại sao lại có cảm giác như vào lò mổ thế này?

“Ông Dương, có cái gì ăn được thì mang hết cho người mới một phần.” Dì Mai đột nhiên nói.

Tôi đơ ra một lúc, nhìn khắp lượt đồ ăn đầy ắp lại nhiều món: “Không cần đâu. Nhiều thế, làm sao tôi ăn hết.”

“Không sao, viện trưởng nói, bữa nay cô ăn những gì thì ngài ấy sẽ trả, thậm chí sẽ trả gấp đôi số tiền.”

“…”

Thật hào phóng.

Thế là tôi được nhận một phần ăn đầy ăm ắp.

Lúc đầu tôi còn thấy ngon, mà đợi đến lúc ăn gần no muốn dừng lại, dì Mai ngồi trước mặt tôi nói: “Ăn hết.”

WHAT?!

“Nhiều thế này, tôi không thể ăn hết được!” Tôi nói.

Nhưng dì Mai mặt không biến sắc nói: “Không được lãng phí.”

Tôi nhíu mày, vừa suy nghĩ xem có phải họ đang tìm cách bắt nạt tôi hay không thì “đoàng” một tiếng, một tia sáng lóe lên, con dao thái thịt bay đến cắm ngay trên bàn!

Tôi hãi hùng!

“Ăn hết.” Ông chú chia thức ăn đã tham gia vào cuộc chiến.

Tôi vàng cả mắt, chẳng phải là ma cũ bắt nạt ma mới hay sao? Đến mức phải dùng đến dao không?

Thế là tôi vừa tức vừa buồn cười: “Chú ơi, chú là đầu bếp, chú mang dao ra dọa một cô gái liễu yếu đào tơ, thế có phù hợp không?”

“Không, tôi làm nghề mổ lợn.” Chú Dương vênh vênh tự đắc nói.

Mặt tôi cắt không còn giọt máu.

Mổ lợn?

Ông coi tôi là lợn?

“Ăn hết, đừng lãng phí, không thì sẽ bị báo ứng.” Ông chú Dương sát khí đằng đằng nói.

Tôi cảm thấy vô tội, cũng tủi thân: “Tôi vốn dĩ đâu có muốn lấy nhiều thức ăn thế này, là mấy người tự lấy cho tôi đấy chứ!”

“Ăn hết, nếu không sẽ có chuyện không hay xảy ra.”

“…” Trong lòng tôi muốn chửi thề, muốn chửi Âm Thiện, dì Mai, cùng ông chú này một lượt, mấy cái người này, đang muốn chơi tôi đây mà! Hổ không gầm lại cứ nghĩ là Hello Kitty?

Lửa giận trong lòng khiến tôi thực sự muốn gỡ chiếc nhẫn trên ngón tay xuống, cứ nghe lời Âm Thao, mang cái roi này ra, rồi dỡ cả tiệm mấy người vừa bắt nạt tôi!

Nhưng sau đó tôi lại nhớ đến lời của viện trưởng Âm “Không được làm loạn vận mệnh dân chúng” mà nhịn

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip