Chương 54: Lễ Tiếp Đón Người Mới (2)
Thôi vậy.
Đã hứa với Âm Thao rồi, việc này càng ít người biết càng tốt.
Thế là tôi coi như mình là con gà mới gia nhập, chớp chớp mắt, tôi nhanh chóng tiến vào vai trò mới: “Không không, đây không phải là lỗi của mấy người, là do cơ thể tôi không thích ứng được, là do tôi chưa qua được thử thách lần này.”
Tứ đại ác nhân nhìn nhau, một lúc lâu sau, người bảo vệ gầy mới quay lại hỏi mọi người xung quanh: “Tôi… có thể nói sự thực cho cô nhóc biết không?”
Dì Mai thở dài: “Nói đi.”
Người bảo vệ gầy bước lên, cười và bắt tay tôi: “Tôi họ Mạc, cô từ nay về sau gọi anh Mạc là được.”
Tôi cũng giới thiệu tên của mình: “La Hy.”
Người bảo vệ gầy cười nói: “Hôm nay cô nói với chúng tôi tên họ đầy đủ của cô không vấn đề gì, nhưng sau này nên nhớ, ở trong viện này cho dù gặp ai hỏi cô tên họ gì, cô cũng không được nói với họ tên họ đầy đủ của cô. Nếu bắt buộc lắm phải nói thì báo họ của cô cho họ là được.”
“Tại sao?”
“Có thể sẽ mang đến những phiền phức không đáng có. Trong bệnh viện này, có thể bớt chút phiền phức thì bớt, ai cũng muốn sống đến khi về hưu mà? Cô nói phải vậy không?”
“Nghiêm trọng vậy à?”
“Ừ.” Sau đó, người bảo vệ đó nói với tôi, trò đùa vừa nãy thực ra là “lễ nhập đội” của nhóm mấy người bọn họ, sau khi ăn cơm, là người trong nhóm rồi, sau này có phúc cùng hưởng có họa cùng chia, cùng giúp đỡ nhau đến lúc về hưu.
Thực ra nhìn vào tuổi của họ, thì nói đến “về hưu” vẫn còn quá xa, nhưng theo cách nói của người bảo vệ gầy đó, tôi có cảm giác “về hưu” là cái gì đó to lớn lắm, mục đích duy nhất của công việc là có thể sống đến lúc về hưu!
Câu này, làm tôi cứ thấy xót xa.
Mà “bữa cơm nhập đội” này, thực ra chẳng liên quan gì đến tên viện trưởng Âm đó, chỉ đơn giản là nghi thức mà mấy người này đặt ra, bởi vì ngày đầu tiên trực ban của họ đều nôn!
Dù gì cũng cần nôn, vậy đương nhiên cần ăn nhiều, mới có gì đó mà nôn ra cho sướng!
Cho nên họ lập ra luôn một quy định, là mời người mới ăn cơm! Đợi đến khi tuần tra, nhìn thấy những cảnh tưởng kinh khủng – thì mới dễ mà “Li Vơ Phun” được.
Anh Mạc cười nói với tôi: “Tiểu La này, giờ thì cô hiểu rồi chứ? Đây vốn dĩ chẳng phải là nhiệm vụ gì, mà là chúng tôi muốn trêu người mới mà thôi. Cơ thể cô không khỏe, hôm nay hãy nghỉ ngơi đi. Việc đi tuần thì đêm nay hay đêm mai cũng như nhau.”
“Không không không.” Tôi dùng hết sức mình lắc đầu: “Tôi nôn thì cũng đã nôn hết rồi, mấy người còn không cho tôi đi vòng quanh bệnh viện hay sao, vậy chẳng phải việc tôi đã nôn là phí phạm? Hơn nữa tôi nôn nhiều thế, trong bụng đã chẳng còn gì, đều đã ra ngoài hết rồi, cho dù đêm nay có nhìn thấy cảnh tượng kinh tởm thế nào, cũng không thể nôn được nữa.”
Dưới sự yêu cầu khẩn thiết của tôi, dì Mai đã miễn cưỡng đồng ý đưa tôi theo tuần tra. Nhưng tôi để ý thấy trước khi đồng ý bà ta với tôi, thì thấy bốn người họ đã lén nhìn nhau, tôi có cảm giác đêm nay kế hoạch thám hiểm căn phòng ma sẽ không thể thực hiện được. Bởi sau “bữa cơm nhập hội” đó, thì bốn người họ đã thân thiện với tôi hơn rất nhiều, và đương nhiên là, họ sẽ cố gắng hết sức bảo vệ cô
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền