ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Kết Hôn Âm Dương

Chương 55. Nghịch Ngợm Một Chút, Sẽ Bị Ăn Mắng Đấy

Chương 55: Nghịch Ngợm Một Chút, Sẽ Bị Ăn Mắng Đấy

Vị đạo hữu đó mở mắt nhìn tôi, đột nhiên anh ta trở nên kích động hơn, anh ta đứng lên, chẳng để ý gì đến lư hương mà anh ta bày trước mặt (Có thể đối với anh ta đó là cái lò dùng để luyện đan), cứ thế định vồ ôm lấy tôi.

Ôm thì cũng đã đành, nhưng vấn đề ở đây là anh ta muốn nhảy từ trên lan can vồ lấy tôi…

Ôi trời ơi!

Thế có mà đè bẹp tôi à!

Tôi sợ đến tái mặt, khi vị đạo hữu đó sắp nhảy xuống người tôi, đột nhiên có người ôm lấy eo tôi, xoay một vòng - Bụp!!

Ngã ra đất lúc này chỉ có vị đạo hữu.

Tôi an toàn trong vòng tay người đó.

“Dì Mai?” Tôi ngẩn ra.

Dì Mai vẫn dáng vẻ lạnh như băng đó, nhưng ánh mắt dường như trở nên bình thường hơn so với những lần trước.

Tôi vừa muốn hỏi bà ta chuyện gì, đạo hữu kia liền ôm lấy chân tôi, kích động gọi: “Cô nhóc! Cô cuối cùng cũng đến thăm tôi, cuối cùng cũng đến thăm tôi!”

“Ơ… Đúng đúng đúng, tôi đến rồi đây! Hôm trước chúng ta đã gặp nhau, anh còn nhớ tôi không?”

“Cô nhóc! Tiên đan mà cô cần tôi đã luyện xong rồi!” Đạo hữu tóm lấy chân tôi dần trèo lên, nghe anh ta nói thế là tôi biết, anh ta không hề nhớ tôi là ai, mà đang nhìn nhầm tôi thành người khác.

Anh ta vui vẻ quay người cầm cái lư hương lên, lúc nhìn thấy cái lư hương đó bị đổ tung tóe dưới đất, mặt anh ta bỗng nhiên biến sắc, bên trong không hề có tiên đan, chỉ là những đoạn hương đang đốt bình tường. Những đoạn hương đó vẫn còn tiếp tục cháy và bay ra nghi ngút khói trắng, anh ta hoàn toàn không quan tâm, dùng tay cầm một phần hương đang cháy từ trong cái lư đó!

Chỉ nhìn thôi đã thấy đau đớn!

Anh ta vui vẻ mang đoạn hương đó đến cho tôi: “Cô nhóc, đây chính là tiên đan mà tôi đã nói với cô, chỉ cần bôi lên vết thương, bôi đến đâu hết đến đấy, cô có thể trở nên đẹp trở lại rồi!”

Nói thế, anh ta liền giơ tay vuốt tóc mái của tôi, tôi sợ xanh mặt – đạo hữu, không phải anh sẽ dí cái đoạn hương đang cháy đó lên trán tôi chứ? Vậy thì thành phá hủy dung nhan của tôi đấy!

Tôi sợ quá dùng hai tay để che, nhưng dì Mai đã nhanh tay hơn tôi tóm lấy tay của vị đạo hữu đó.

Thật không hổ danh là người đàn bà một bữa ăn ba bát cơm, lực cánh tay vô cùng mạnh, không ngờ có thể tóm chặt lấy tay của một người đàn ông mà làm anh ta không có cách nào động đậy được!

Dì Mai đẩy tay của tên đạo hữu kia ra, đứng phía trước mặt tôi, che chắn cho tôi đang núp phía sau.

Tôi được an toàn rồi, lúc này mới to gan hơn một chút nói chuyện với vị đạo hữu kia: “Anh nhận nhầm người rồi, tôi không phải là cô nhóc mà anh nói đến!”

Vị đạo hữu kia ngạc nhiên nhìn tôi, nhìn hồi lâu: “Chính là cô!”

“Không phải là tôi!”

“Thôi được rồi.” Vị đạo hữu ngây ra nhìn tôi: “Thật chẳng ngờ là trên đời này có hai người nhìn giống nhau đến thế, cô và cô nhóc đó nhìn giống hệt nhau!”

“Nói vớ vẩn gì thế, lần trước khi kể chuyện ở dưới sân, sao lúc đó không thấy anh nói tôi giống ai?” Tôi bĩu môi.

“Lần trước? Lần trước chúng ta gặp nhau lúc nào?” Vị đạo hữu kia lộ rõ vẻ mặt cảm thấy lạ lùng.

Tôi: “…”

Bệnh tâm thần thì vẫn là bệnh tâm thần, mới có hai ngày không gặp, anh ta đã hoàn toàn không

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip