ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Kết Hôn Âm Dương

Chương 58. Xin Lỗi, Đây Là Do Phản Ứng Tự Nhiên Của Cơ Thể

Chương 58: Xin Lỗi, Đây Là Do Phản Ứng Tự Nhiên Của Cơ Thể

Nghe đến đây, tôi lại thấy hơi cảm động.

Vốn cho rằng cái tên tự đắc Âm Thao này sẽ không bao giờ cúi mình mà suy nghĩ nhiều đến tôi, nhưng cũng thật không ngờ, ngay cả điều mà tôi chưa nghĩ tới, thì hắn đã giúp tôi nghĩ, vậy có thể thấy hắn thật sự để tâm đến tôi.

“Cũng đúng, cái bệnh viện này thật nhàm chán, tôi không kiếm chút việc mà làm thì sẽ biến thành bệnh nhân tâm thần thực sự! Anh yên tâm, dì Mai chăm sóc tôi rất tốt, bà ấy sẽ không để tôi gặp nguy hiểm, anh cứ yên tâm về làm việc của anh đi.” Tôi cười nói với hắn.

Không ngờ Âm Thao nhíu mày nói: “Cô thật sự ghét tôi đến thế?”

“Á?!”

“Bổn quân vừa xuất hiện chưa được một phút, cô liền muốn đuổi tôi đi?” Hắn giận dỗi nói.

“Không phải không phải.” Tôi vội vàng giải thích: “Tôi thấy anh lúc nào cũng bận như thế… đâu phải một mình tôi nghĩ thế, rất nhiều người nói anh rất bận, bận đến mức cả năm ba trăm sáu mươi lăm ngày đều không thể ở một chỗ cố định, nếu tôi còn làm lỡ việc của anh, ngộ nhỡ ảnh hưởng đến sự bình ổn của hai giới âm dương, thì tôi chẳng há sẽ trở thành tội nhân?”

Lúc này sắc mặt của hắn mới xìu xuống: “Cô không nói, thì bổn quân cũng không để ý… Cô nói rất đúng, năm trăm năm này, tôi đi đông đi tây, cũng chẳng ở một nơi nào cố định, ngay đến phủ của tôi…”

Hắn ngừng một chút, dường như nhớ ra gì đó, thở dài một cái: “Cũng quên mất là ở đâu rồi!”

Trời!

Tôi suýt bật cười thành tiếng.

Hắn mắc cỡ nhìn tôi, bộ mặt trắng bệch của hắn dần dần chuyển sang đỏ tía: “Đừng cười! Đợi chúng ta thành thân rồi, cô đến ở phủ của tôi, tôi đương nhiên sẽ phải về thường xuyên rồi.”

“Vậy hả?”

“Ừ.”

Tôi cười ha ha: “Tôi sợ rằng anh quên mất phủ của anh ở đâu, đến ngay cả tôi cũng quên luôn!”

“Không đâu.”

“Anh không quên thật chứ?”

“Không!” Hắn giận dỗi áp sát tôi.

Hắn đột nhiên lại gần làm trái tim tôi đập mạnh!

Chúng ta đều là người lớn, tiếp đó chuyện sẽ tiếp diễn thế nào, thì đừng nói là không biết nhé.

Sau lưng tôi dựa vào bồn rửa tay, mặt cứ thế đưa lên, khi hắn sắp hôn tôi...

“Rầm!”

Bên ngoài vọng vào tiếng đập cửa dữ dội, tôi giật mình mở to mắt, nhìn ra ngoài thấy một con ma máu me be bét đang bám trên cửa sổ kính!

Con ma đó, một bên đầu bị nát bét, một phần não nhão nhoét và máu cứ thế chảy xuống, trên đầu đeo một đoạn như lạp xường… Phì! Chính là một đoạn ruột của nó, con ma thần kinh, lại còn đem đoạn ruột thối rữa và có vô số ruồi nhặng bay theo của mình đeo lên làm đồ trang sức hay sao!

Việc đang hay thì đứt dây đàn, Âm Thao tức đến phát điên, hắn giơ tay búng một cái, làm cho con ma đang bám trên cửa bay mất, hắn nói với tôi: “Đây là do cô không nghe lời, bỏ mắt kính xuống! Nó nghĩ cô nhìn thấy nó, cho nên mới đến tìm cô.”

“Ồ.”

Hắn tiếp tục ôm lấy cơ thể tôi, đang muốn tiếp tục chuyện khi nãy, nhưng khi hai môi sắp chạm vào nhau, cảnh tượng vừa nãy lại chạy xẹt qua não tôi...

“Ọe!”

Xin lỗi, là do phản ứng tự nhiên của cơ thể!

Tôi đẩy Âm Thao ra, quay người lại nôn thốc tháo vào bồn rửa tay, còn chưa nôn xong thì đã nghe Âm Thao tức đến lạc cả giọng: “Cô thực sự ghét bổn quân thế sao?”

Thôi chết!

Tôi ngẩng đầu, phát hiện đằng sau đã không

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip