ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Kết Hôn Âm Dương

Chương 59. Chúc Mừng Đạo Hữu, Cô Có Hỉ Rồi!

Chương 59: Chúc Mừng Đạo Hữu, Cô Có Hỉ Rồi!

Phải mang cái bảng tên này trả lại cho Tiểu Phấn.

Tôi cầm bảng tên đó, giả vờ như không có gì đưa cho Tiểu Phấn: “Hôm qua cô đi khỏi, thì tôi nhặt được.”

“Ô?” Tiểu Phấn khựng lại, cô ta nghi hoặc ngẩng lên nhìn tôi.

Tôi cũng khựng lại.

Trên ngực áo cô ta cũng có một thẻ tên!

Vậy cái trên tay tôi…?

Tôi bối rối nhìn thẻ tên trên tay mình, thực ra cũng không nhìn ra có vấn đề gì, duy nhất có thể nhìn ra là thẻ tên này với thẻ tên trên ngực Tiểu Phấn là giống hệt nhau – Một kết luận quá ư vớ vẩn!

“Tại sao cô lại có một chiếc thẻ tên giống hệt với cái của tôi đang đeo?” Tiểu Phấn cầm lấy cái thẻ, đi đến cửa, cầm thẻ quẹt lên cửa điện tử bên ngoài.

Cạch!

Có thể mở được.

Tiếp đó cô ta lại tiếp tục thử chiếc thẻ đeo trên ngực của cô ta, cũng vẫn có thể mở được.

“Kỳ quặc, thẻ tên thì chỉ có một, của tôi lại không bị mất, tại sao lại giống nhau đến kỳ lạ vậy?” Tiểu Phấn thắc mắc.

Với mỗi người cái thẻ tên này đương nhiên là duy nhất, cùng lúc cũng là một thẻ ra vào của nhân viên, đặc biệt là đối với phòng bệnh có bệnh nhân bị giám sát đặc biệt như tôi. Phòng bệnh đặc biệt mà không có thẻ tên, căn bản là không vào được.

Tôi những tưởng Tiểu Phấn làm mất thẻ tên sẽ lo lắng, ai dè là không phải như vậy.

“Không sao, tôi cứ nhận lấy vậy.” Tiểu Phấn không biết đang nghĩ gì, vui vẻ nhận lấy thẻ tên cất đi.

Dưới sự giám sát của cô ta, tôi uống hết chỗ thuốc “vitamin” đó, tiếp đến tôi lấy chiếc điện thoại hết điện đưa cho cô ta, nói với cô ta, tiểu thuyết cô ta viết rất hay, nếu như không phải điện thoại hết pin thì tôi sẽ đọc đến khi trời sáng!

Với tiểu thuyết của cô ta, tôi cũng không thiếu mỹ từ để khen, làm cho cô ta thấy ngại ngùng, mới nhỏ nhẹ nói cho tôi nghe, sức tưởng tượng của cô ta cũng không phong phú như thế, chỉ là từ khi đến bệnh viện này, tiếp xúc nhiều với bệnh nhân, đột nhiên phát hiện trong những lời nói của bệnh nhân đều là những câu chuyện lạ kỳ, nếu nói về sức tưởng tượng, thì ai có thể hơn được mấy người bị bệnh tâm thần thế này chứ? Cô ta chẳng qua chỉ là viết ra theo những gì mà người bệnh kể mà thôi.

Cô ta nói rất khiêm nhường, nhưng nếu như cô ta không có những kỹ năng cơ bản, thì không thể kết hợp tất cả các mảnh ghép thành một câu chuyện hoàn chỉnh được.

Tôi nghĩ đi nghĩ lại, quyết định sẽ kể lại chuyện tối hôm qua cho Tiểu Phấn.

Cô ta nói đợi chút, rồi sau đó đi ra ngoài lấy cái laptop cá nhân mang vào phòng tôi, lúc này mới bắt đầu bảo tôi tường thuật lại những việc xảy ra vào hôm qua, nhưng những thông tin về viện trưởng Âm thì tôi không hề nhắc đến.

Đáng tiếc là dưới sự “yêu thương” của dì Mai, cho nên tôi vẫn chưa tìm hiểu được kỹ càng khu nhà ở bên đó, chỉ là nhìn thấy một vài “thứ”, mà thực tế lại không trực tiếp tiếp xúc với nó, cho nên tôi cũng không thể kể cho Tiểu Phấn nghe quá nhiều.

Tiểu Phấn cũng thấy tiếc, buồn bã gập lại máy tính: “Hy Hy, nếu như đêm nay cô có thể bước ra ngoài, có thể đi tìm hiểu thêm một vài thông tin được không? Nếu chỉ có một vài nội dung mà cô vừa kể, thì không thể đủ để viết một câu chuyện.”

“Được.” Tôi đồng ý với cô ta, trong đầu đã dự định

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip