Chương 62: Thần Hộ Linh Của Tôi Lợi Hại Vô Cùng (1)
“Thập Nhị, Tiểu Thập Nhị, anh Thập Nhị vừa đẹp trai vừa ngầu, nếu như có oan hồn đến tìm cái mạng tôi, anh có thể cứu tôi không? Thôi được, anh không muốn giúp tôi, thì có thể giúp tôi cởi trói không? Thập Nhị ca ơi” Tôi nũng nịu với không khí.
Bên cạnh lại phát ra tiếng nói: “Nói chuyện với không khí, chứng hoang tưởng bây giờ chắc không có thuốc chữa rồi.”
Lại là những lời vô cùng “chuyên môn” của vị tiền chủ nhiệm khoa thần kinh.
Cứ đợi đến lúc tôi thoát khỏi đây, thì tôi sẽ xử lý anh, hứ!!
Bên ngoài cửa sổ, ánh sáng dần dần ít đi, thời gian mà ông trời dành cho tôi sẽ chẳng còn nhiều nữa.
Tôi lại nghĩ, cái tên Âm Thao này không biết chừng sẽ thích màn “anh hùng cứu mỹ nhân” hơn? Đợi đến khi tôi thực sự bị lũ ma quỷ bám lấy, hắn mới ra tay cứu?
Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng tôi lo sợ hắn không nghe được lời cầu cứu của tôi.
Ánh sáng cuối cùng chiếu trên nền đất không còn nữa, thì mặt tôi bắt đầu dần dần méo xệch lại.
Thôi xong, trời tối rồi!
Cạch.
Có tiếng mở cửa.
“Thập… Nhị… ca… ca, cuối cùng thì anh cũng đến cứu tôi!” Tôi sung sướng quay đầu lại, vừa lúc nhìn rõ người đang đến là ai, biểu cảm của tôi ngay lập tức cứng đờ lại – người tới là … dì Mai.
Âm Thao, cái tên đáng chết đó, có chết cũng không muốn xuất đầu lộ diện, còn cần đến hắn làm gì?!
Dì Mai cũng khựng lại: “Thập Nhị Ca, ai vậy?”
“Í, bà nghe cái giọng mơn trớn của cô ta mà không đoán ra hay sao? Chắc chắn là anh giai mưa của cô ta rồi.” Tiền chủ nhiệm ngồi trong góc lên tiếng.
Trời, anh không nói thì có ai nghĩ anh câm đâu!
Dì Mai đi đến chỗ tôi, giúp tôi cởi bỏ áo bó tay: “Hóa ra là cô có người yêu hả? Anh ta đang ở đâu?”
Tôi ngậm tịt, tôi làm sao có thể nói cho dì ấy nghe, người yêu tôi là quỷ?
Thấy tôi không nói, dì Mai cũng biết ý, rồi không hỏi tiếp nữa, chỉ nói: “Cô nằm viện một tháng, cũng chưa thấy anh bạn nào đến thăm. Không sao, ở viện này đầy người độc thân, đến lúc đó giới thiệu cô vài người, đảm bảo là hết ý.
Thôi khỏi, dì mà giới thiệu cho tôi mấy anh trực ca đêm xấu xí, lại còn hung dữ như thế, tôi không dám luôn đó!
Sau khi dì Mai cởi trói cho tôi, cạch cạch cạch, vị đạo hữu đó cũng đẩy cái ghế của anh ta lại gần, cười lấy lòng: “Bà phù thủy, bà cũng tranh thủ cởi trói cho tôi đi!”
Dì Mai lườm anh ta: “Anh bảo ai là bà phù thủy?”
Nói đoạn, dì ấy đá vào ghế của đạo hữu một cái ngã lăn kềnh, rồi kéo tay tôi ra ngoài.
Sau khi ra ngoài, dì ấy khóa trái cửa phòng giam, lại lấy bộ đồ y tá tối qua đưa lại cho tôi, nói với tôi: “Đêm nay cho cô ra ngoài hoạt động, nhưng mai khi trời sáng, tôi sẽ lại đưa cô trở về phòng giam. Cô cũng biết, ca ngày và ca đêm thì nhân viên không quen biết nhau, họ không biết chuyện tôi thả cô ra thế này.”
“Vâng.” Tôi thay xong bộ đồ, vui vẻ nói với dì Mai: “Hôm nay chúng ta đi đâu?”
Trên mặt dì Mai không khỏi lo âu nói: “Đi tìm cậu Mạc.”
“Anh Mạc? Tìm anh ta để làm gì?”
Dì Mai thở dài: “Hôm nay sau khi trở về, tôi cứ thấy lo lắng, sợ cô sẽ xảy ra chuyện. Quả nhiên là hôm nay khi đến ca trực, tôi qua phòng cô thì phát hiện bên ngoài có rất nhiều vệt máu! Quả thật
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền