Chương 63: Thần Hộ Linh Của Tôi Lợi Hại Vô Cùng (2)
Dì Mai và anh Mạc đều khựng lại.
Tôi nhìn thấy khói đen từ dưới đất bay lên thì nhỏ nhẹ khuyên nhủ anh Mạc: “Anh Mạc này, tôi nghĩ rằng, anh không nên nói tiếp nữa…”
“Ờ…” Anh Mạc không dám nói gì nữa.
Âm Thao không biết là bị sao thế? Thường thì không thấy hắn tức đến thế, hay do vì nghe thấy giải mối hôn sự này với tôi, nên hắn cảm thấy bực tức? Có vẻ như hắn thật sự thích tôi?
Thích tôi thế mà không ra gặp tôi à?
Quá đáng đến thế chứ lại!
“Chúng ta hay là nói về mấy con ma mà tối qua Tiểu La nhìn thấy đi.” Anh Mạc chuyển đề tài.
Tôi giơ tay từ chối: “Không cần đâu.”
Anh Mạc: “?”
Tôi cười cười: “Anh Mạc, vừa nãy anh cũng thấy rồi đấy? Thần hộ linh của tôi vô cùng lợi hại, nên tôi hoàn toàn có thể một mình đối mặt với chuyện này phải không?”
Anh Mạc nghiêm giọng nói: “Không được! Ai biết thần hộ linh của cô với mấy con ma kia, bên nào lợi hại hơn?”
“Đương nhiên là của tôi rồi.”
“Í…” Anh Mạc khổ sở, trên mặt như còn ghi rõ: Cô tự tin đến thế kia à!
Tôi tự tin nói: “Còn lợi hại hơn viện trưởng nhà các anh một xíu xiu đó.”
Lời vừa dứt, tôi nghe thấy mấy tiếng hừ hừ bên cạnh, dường như là không vui vẻ với câu trả lời của tôi.
Thế là tôi sửa ngay: “Còn hơn cả viện trưởng của các anh, không chỉ một xíu xiu!”
Lúc này tiếng hừ hừ bên tai mới dứt.
Cũng thật là, cái tên Âm Thao này làm cái gì vậy chứ? Bình thường gọi thì không ló mặt, giờ lại sôi nổi thế này? Có sôi nổi bao nhiêu cũng vứt, có ngon thì anh ra đây xem sao!
Khóe miệng anh Mạc giật giật, cuối cùng thì cũng thở dài nói: “Thật không ngờ, bệnh viện chúng ta lại xuất hiện một đại thần tôn quý. Thôi được rồi, cô muốn làm gì thì làm.”
Dì Mai nhíu mày: “Không được! Nhỡ xảy ra chuyện gì, viện trưởng đã giao việc cho tôi, nhất định phải bảo vệ sự an toàn cho La Hy rồi, cho dù thế nào tôi cũng phải theo sát La Hy mới được!”
Anh Mạc thở dài nói: “Thôi đi dì, dì không nhìn ra à? Người ta rõ ràng là đang muốn ở riêng hai mình một thế giới với nhau đấy!”
Gì vậy?
Tôi nhận được gợi ý, ngay tắp lự vui vẻ nói: “Đúng, đúng, đúng! Là ở riêng hai người với nhau! Dì… Mai… Dì cho con ở lại một mình đi mà… Dì cứ tò tò theo người ta, đêm đẹp thế này, lại bị lãng phí mất, đi dì…”
Ặc, nghe thấy mấy lời nũng nịu của mình, tôi cũng thấy nổi hết da gà da vịt, thật là từ khi vào bệnh viện tâm thần, khả năng diễn của tôi cũng càng ngày càng đạt đỉnh rồi!
Dì Mai do dự một hồi, cuối cùng cũng thả tôi đi.
“Con cảm ơn dì Mai.” Tôi sung sướng chạy ra khỏi phòng bảo vệ, lúc rời đi anh Mạc còn nói với theo: “Nhớ này, cho dù cô có tò mò cái gì, cũng nhớ không được đi lên tầng thượng của tòa nhà ở của bệnh viện!”
“Tôi nhớ rồi!”
*
Tôi vui vẻ chạy về phía tòa nhà ở của bệnh nhân, từ xa xa, tôi nhìn thấy những con ma đang bám trên lưới, tôi cố tình hét to lên: “Ê! Không phải chúng mày là đang tìm tao à? Tao ở đây! Đến đây đi, chúng ta cùng chơi!”
Lời vừa dứt, tôi bị ai đó tóm cổ từ phía sau nhấc lên khỏi mặt đất.
Cảm giác ngầu lòi này là…
“La Hy, cô thật là không gây chuyện thì sẽ chết hay sao!” Đằng sau là tiếng nghiến răng ken két
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền