Chương 67: Trang Word Trắng Tinh
“Cô… cô nói gì vậy? Hy Hy cô đang nói gì vậy?” Tiểu Phấn hoảng loạn hỏi tôi.
Tôi hít một hơi: “Tần Thụy là ma, tôi thực sự không nhìn thấy anh ta!”
“Không… Không thể… nào…”
Tôi đã đoán được, cô ta không thể chấp nhận được việc này!
Tôi hỏi: “Tôi phải làm sao để cô tin rằng Tần Thụy là ma?”
Tiểu Phấn lắc đầu kịch liệt: “Tôi không tin anh ta là ma.”
Tôi nói: “Bây giờ là ban ngày, tại sao anh ta phải kéo rèm tối om? Mà trong phòng cũng không hề bật đèn?”
Tiểu Phấn nói: “Việc kéo rèm hay không, là tự do của bệnh nhân phải không?”
Tôi nói: “Lúc bước vào, cô không cảm giác được mùi trong phòng đó có gì khác sao? Giống như là không có người ở và đã đóng kín rất lâu rồi? Một người sống ở trong phòng, anh ta kéo rèm thì cũng chẳng sao, nhưng ít nhất cũng cần thỉnh thoảng thay đổi không khí trong phòng chứ? Cho dù là anh ta thích như thế, thì những y tá chăm sóc anh ta, cũng sẽ đến và mở cửa để thông thoáng phòng cho anh ta, có phải không?”
Tiểu Phấn: “…”
Tôi thở dài, nói: “Hôm trước tôi cũng nói với cô, ở trong viện này có một nửa là người, còn một nửa là ma. Với những người có con mắt âm dương, thì khi đã vào đây, sẽ không thể nào khỏi bệnh được, chỉ có thể chuyển biến nặng hơn, bởi vì họ có thể gặp ma ở trong bệnh viện này, còn nhiều hơn rất nhiều lần so với bên ngoài! Cho nên, có người đã tự chọc mù mắt, cắt đi đôi tai, nhảy lầu tự vẫn đó. Mà không tự vẫn, không tự làm mình đau, cũng chẳng điên… thì chỉ có bọn ma quỷ thôi. Không phải cô nói rằng Chu Á Hồng đã biến mất hay sao, bởi vì có thể cô ta là ma!
Cho nên cô ta mới có thể biến mất. Người thì làm sao biến mất được! Nếu như cô không tin lời tôi, cô có thể mời thám tử hoặc cảnh sát tìm kiếm, xem Chu Á Hồng còn sống hay chết? Mà chẳng phải cô cũng bảo cô đã đi hỏi và bệnh viện nói rằng Chu Á Hồng không hề có thông tin nằm viện ở đây và cứ thế mất tích?”
Tiểu Phấn quay người lại, nhìn về phía phòng 302.
Tôi nhìn theo thì thấy mặt Tiểu Phấn như muốn khóc: “Hy Hy, Tần Thụy có thực sự là ma không?”
“Đúng. Nếu cô muốn chắc chắn, chúng ta có thể đi hỏi một lần, xem có phải lần này anh ta cũng biến mất không giấu vết như Chu Á Hồng hay không?”
Cô ta nhìn hồi lâu về phía căn phòng đó, mắt ngân ngấn nước cúi đầu xuống, nói với tôi: “Thôi, chúng ta về thôi.”
“Ừ.”
Nói vậy, nhưng tôi vẫn thắc mắc vì sao Chu Á Hồng lại cười lúc Tiểu Phấn đếm đúng số lượng mà Chu Á Hồng đã đếm. Có phải lúc đó cô ta phát hiện ra Tiểu Phấn có con mắt âm dương?
Chúng tôi quay trở về, Tiểu Phấn mau chóng lôi chiếc máy tính dưới gầm giường của tôi ra, sau khi mở ra, chuẩn bị đánh chữ, nhưng dường như cô ta không được vui vẻ lắm, hai tay cứ đặt mãi trên bàn phím, rồi cứ ngồi thừ ra đó.
Tôi thở dài, một cô gái bình thường lí lắc đáng yêu đột nhiên biến thành như thế, thật làm tôi thấy xót xa.
Tôi lại gần Tiểu Phấn an ủi: “Nếu như không viết được, thì không cần phải viết nữa, dù gì cô cũng mấy hôm rồi không viết.”
Nhưng không biết Tiểu Phấn đang nghĩ gì, cứ trầm ngâm như vậy, chẳng trả lời tôi.
Chắc chắn cô ta thấy đau lòng lắm, bạn của mình thực ra sớm đã chết rồi, mà giờ cô ta cũng biến
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền