Chương 66: Con Mắt Âm Dương (2)
Trong viện này, có người, cũng có ma.
Con mắt âm dương có thể nhìn thấy ma.
Cho nên đối với những người có con mắt âm dương, khi vào đây thì cầm chắc là bị hành xác rồi, chẳng thể chữa trị nổi, vậy tại sao Chu Á Hồng và những người kia lại có thể được chữa khỏi đây?
“Cho nên tôi rất lo lắng cho cô.” Tiểu Phấn thương cảm vỗ vỗ vai tôi: “Bây giờ tôi có thể chắc chắn, cô không phải là bệnh nhân tâm thần, mà là có con mắt âm dương. Hy Hy, cứ theo như cái kiểu vui vẻ vô lo vô nghĩ như cô, việc nhảy lầu chắc chắn là không có rồi, nhưng tôi lại sợ cô sẽ biến mất như Chu Á Hồng!”
Chậc!
Khoé miệng tôi giật giật!
Lời dự báo!
Bình tĩnh nào!
Tôi nghĩ tới một việc.
Âm Thao cũng từng nói, đợi ngày tôi chết đi, chính là ngày hắn mang kiệu hoa tám người khiêng đến rước.
Sau đó tôi hỏi hắn khi nào tôi chết?
Cũng may cái tên Âm Thao này là một người có quan niệm xưa cũ, người xưa thì trọng hiếu đạo, việc lá vàng tiễn lá xanh là việc không cho phép, cho nên hắn sẽ để tôi ở lại dương gian để làm tròn đạo hiếu, đến khi bố mẹ tôi ra đi, em trai lấy vợ sinh con, đợi mọi việc ổn thỏa, hắn mới dẫn tôi đi.
Mà hắn cũng đã nói, từ lúc tôi và hắn bắt đầu có giao ước, tôi đã là người của hắn… Không, tôi chính là ma của hắn, cái mạng này là do hắn quyết định, Diêm Vương Đế cũng chẳng mang đi được, tôi bị “mất tích” – Điều này thì phải xem Âm lão gia sắp xếp như thế nào rồi.
“Tôi sẽ không mất tích đâu.” Cho nên với niềm tin dành cho Âm Thập Nhị, tôi khẳng định với Tiểu Phấn như vậy.
Tiểu Phấn cười nói: “Vậy thì tôi cũng yên tâm rồi, vậy chứng tỏ cô chính là người tôi luôn muốn tìm kiếm!”
Nói xong, cô ta vỗ vỗ mấy cái mạnh vào vai tôi!
Tôi: “?”
Tiểu Phấn: “Hy Hy, cô biết không? Cuốn tiểu thuyết này khi bắt đầu là tôi dùng câu chuyện của Chu Á Hồng để viết, nhưng mới viết được một nửa, cô ta đã biến đâu mất. Hơn nữa, tôi cũng không biết được chân tướng sự việc ra sao, vì sao cô ta lại mất tích! Cho nên vẫn chưa có cách nào để viết nên cái kết. Hy Hy à, xem phim mà xem đến lưng chừng rồi, lại không thấy cái kết, cảm giác chưng hửng thế nào thì cô biết rồi đấy?”
Tôi: “Rất bức bối.”
Tiểu Phấn: “Đúng đấy! Cho nên tôi bị độc giả mắng cho lên bờ xuống ruộng! Chắc cũng phải có đến một trăm cái bình luận mỗi ngày hỏi diễn biến tiếp theo của câu chuyện là như thế nào? Tôi làm sao biết được! Tôi viết kiểu gì bây giờ?”
Tôi: “Thì biên ra cái kết là được!”
Tiểu Phấn khổ não, nói: “Tôi sợ viết không tròn được kịch bản! Nếu cái kết mà lãng nhách vô sỉ quá, tôi chắc chắn sẽ lại bị chửi bới.”
“Kết lãng nhách còn hơn không có chứ? Ít ra làm cho họ yên tâm…” Tôi chu môi, nói.
“Tôi không cho phép câu chuyện của mình kết thúc như vậy.” Tiểu Phấn lắc đầu: “Bây giờ có một cơ hội vàng để biết được cái kết của câu chuyện, thì đương nhiên tôi sẽ không để chuyện đó xảy ra, phải không?”
“Đợi đã, cô nói đến cái cơ hội vàng này không lẽ…” Tôi còn không dám tin, rồi chỉ vào mũi mình hỏi: “Cô nói đến không phải là chỉ tôi đấy chứ?”
Tiểu Phấn dùng hết sức gật gật đầu, lại dùng hết sức vỗ vỗ vai tôi: “Thưa đồng chí, nhiệm vụ của đảng và nhà nước đã được giao cho đồng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền