ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Kết Hôn Âm Dương

Chương 70. Nhảy Lầu

Chương 70: Nhảy Lầu

Đó là câu chuyện của Tiểu Phấn và Chu Á Hồng.

Vừa được đăng mới, chứng tỏ…

Chu Á Hồng đã chính mắt nhìn thấy cái chết của Tiểu Phấn, biết được cô ta là ma, cho nên khi thấy Tiểu Phấn đếm trùng với số lượng mà mình đếm, thì Chu Á Hồng cuối cùng cũng nhớ ra là mình đã chết.

Hóa ra, Chu Á Hồng cũng là ma!

Hóa ra họ cần phải thông qua người khác để hiểu bản thân mình đích thực là gì, nếu là như vậy, thì tôi hôm nay khẳng định việc Tần Thụy là ma, chẳng há đã làm Tiểu Phấn hiểu được bản chất thật sự của cô ta?

Ở cái bệnh viện này, nếu biết mình là ma thì sẽ biến mất?

Vậy Tiểu Phấn có thể sẽ rời xa tôi?

Tôi đột nhiên nhớ lại lúc chạy lên lầu thì thấy lối lên lầu trên có lướt qua một cái bóng màu hồng.

“Tiểu Phấn”, vì sao tôi thích gọi cô ta bằng cái tên Tiểu Phấn, là bởi cô ta thích màu hồng! Đồ vật gì cô ta sử dụng cũng đều là màu hồng!

Ở cái viện này cũng chỉ có cô ta là thích sử dụng tông màu đó.

Vậy cái bóng vừa nãy đích thị là của cô ta.

Cô ta đã lên lầu trên.

Tôi phải đi tìm cô ta.

Vừa quay đầu lại, tôi phát hiện ra lũ ma quỷ đã bị đập cho te tua và nằm la liệt dưới đất, chẳng cần nghĩ cũng biết là Âm Thao làm việc đó, tôi cứ thế cắm mặt chạy ra ngoài.

Tôi cắm đầu gấp gáp chạy lên cầu thang.

Thực ra tôi cũng không biết Tiểu Phấn ở tầng bao nhiêu, chỉ là trong đầu cứ có một tiếng nói thôi thúc tôi tiếp tục lên thêm tầng nữa!

Thế là tôi cứ thế chạy lên đến tầng thượng.

Cửa tầng thượng đang mở.

Thực ra tôi cũng phát hiện ra điều bất thường, cả bệnh viện đều có lưới bảo vệ, duy chỉ có tầng thượng là vẫn thông thống, nhưng vì sao nó lại thế? Chẳng lẽ do thiết kế kiến trúc có vấn đề, chẳng an toàn chút nào nếu có bệnh nhân chạy lên đây.

Tôi rảo bước thật nhanh và nhìn thấy Tiểu Phấn đã đứng trên lan can tầng thượng.

Đêm nay có gió to.

Tôi sợ cô ta sẽ bị thổi bay xuống dưới.

Thấy cảnh đó, tôi hoang mang thật sự, cảm giác sắp mất đi người mình yêu quý ập đến làm tôi sợ hãi.

Nhưng, tôi cũng cố gắng kìm nén cảm xúc, dùng ngữ khí nhẹ nhàng nhất để nói với Tiểu Phấn: “Tiểu Phấn, cô làm gì thế? Chương ngày mai đã viết xong chưa? Mau xuống đây với tôi, chúng ta về phòng viết tiếp. Tôi nói cô nghe này, lúc nãy tôi nhìn thấy mấy con ma trong phòng tôi, về đi, tôi kể cho cô nghe mấy tình tiết mới, hay lắm nhé, để cô có thêm đề tài viết được câu chuyện mới.”

Tiểu Phấn chầm chậm quay đầu lại, nước mắt nước mũi tèm lem.

Nếu theo lời Tiểu Phấn, Chu Á Hồng chưa bao giờ cười, nhưng lúc ra đi thì lại có thể nhìn thấy cô ta cười, ít ra đó là một phần ký ức đẹp còn lưu lại với Tiểu Phấn.

Nhưng tôi từ trước đến nay chưa bao giờ thấy Tiểu Phấn khóc, thậm chí cho rằng cô bé này đầu óc đơn giản, chắc chắn không có phiền não gì, càng không thể khóc được, Tiểu Phấn trước mắt tôi bây giờ, nước mắt tèm lem trên mặt, cơ thể mong manh trước gió, cảnh tượng này làm tôi cảm thấy xót xa, có phải đây sẽ là lần cuối chúng tôi được gặp nhau và đây sẽ là cảnh tượng cuối cùng tôi thấy ở cô bé ấy?

“Tôi không viết nữa, Hy Hy, tôi không thể viết tiếp được.” Tiểu Phấn khóc nói.

Tôi không hiểu, hỏi: “Tại sao lại không viết

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip