ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Kết Hôn Âm Dương

Chương 71. Không Thoát Được Sự Luân Hồi Của Tạo Hóa

Chương 71: Không Thoát Được Sự Luân Hồi Của Tạo Hóa

“Không cần đâu, cô hứa với tôi, giúp tôi viết tiếp tiểu thuyết là được rồi.” Nói xong, Tiểu Phấn không chút do dự, ngả mình vào không khí thả rơi tự do.

“Không! Tiểu Phấn, tôi sẽ không viết giúp cô. Tiểu thuyết là những gì cô yêu nhất trong cuộc sống, cô phải là người viết nó.” Tôi vừa gào, vừa chạy về phía lan can tầng thượng, tôi giơ hai tay ra để ôm lấy Tiểu Phấn, nhưng chỉ ôm được không khí. Tôi khuỵu xuống, khóc nấc lên.

Trong lúc tôi đang tuyệt vọng đến cùng cực thì một cảnh tượng càng làm tôi kinh hoàng hơn diễn ra.

“Cô nhóc ơi!” Một bóng người từ đâu chạy vụt đến và nhảy xuống theo Tiểu Phấn. Thời gian như chậm lại ngay lúc đó, tôi thấy rõ được người đó trèo lên lan can và nhảy xuống. Một người nhảy là đủ khủng khiếp với tôi, giờ tôi lại phải chứng kiến thêm một cảnh tượng như vậy lần nữa?

Người đó…

Cô nhóc?

Người đó… là vị đạo hữu kia.

Hóa ra, cô nhóc mà anh ta luôn nhắc đến là Tiểu Phấn.

Nhưng Tiểu Phấn là ma, nếu có nhảy chắc chắn là không sao, nhưng anh ta là người, nếu nhảy xuống chẳng phải sẽ…

Tôi cố gắng nhỏm người dậy nhìn xuống phía dưới, nhưng tôi hơi cận thị, nên không nhìn rõ tình hình bên dưới.

Cảm giác tận mắt chứng kiến những điều xảy ra, sự sống và cái chết, chỉ cách nhau một cái chớp mắt như thế. Nên giờ đây cơ thể tôi vẫn đang mềm oặt. Tôi cố gắng xiêu vẹo xoay người, đi mau về phía cửa tầng thượng và định sẽ chạy xuống dưới. Thật kỳ lạ một điều là tôi đã không ngừng chạy xuống dưới, nhưng không thể chạy đến tầng trệt?

Tòa nhà này cũng không hề cao đến thế, nhiều nhất thì cũng mười mấy tầng. Không thể chạy xuống lâu như vậy mà không đến tầng trệt. Mà thực ra tòa nhà này chỉ có bảy tầng thôi.

Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Đang yên đang lành, chẳng lẽ lại có con ma nào muốn chơi tôi?

Tôi tức đến phát khóc, tiếp tục chạy xuống thêm mấy tầng, mà vẫn không thấy đến nơi. Giờ thì tôi càng tin rằng là mình bị ma quỷ trêu rồi.

Cảm giác tuyệt vọng xen lẫn sợ hãi. Tôi gào lên: “Âm Thao! Âm Thao!” Tôi cố gắng quẹt nước mắt rồi hét lên, mà không một hồi đáp!

Chuyện gì xảy ra thế này?

Âm Thao không phải là thần hộ linh của tôi hay sao?

Bình thường tôi gọi hắn, hắn đều mau chóng xuất hiện giải nguy cho tôi, sao lần này lại không thấy hắn?

Tôi càng cảm thấy lạ.

Tại sao lần này Âm Thao lại không xuất hiện?

Đang xảy ra chuyện gì thế này?

Ý thức được điều đó, tôi cố gắng bình tĩnh lại, cố gắng bỏ qua những rối loạn trong lòng để tìm đối sách, cầu thang lúc này ánh sáng leo lét, không nhìn rõ được nhiều, tôi cố gắng tiến sát vào bức tường và cố gắng tìm, tôi thực ra đang cố tìm bảng ghi số tầng. Cuối cùng khi tìm ra, tôi phát hiện…

7F…

Vẫn ở tầng 7.

Tôi quay đầu lại phía sau, giờ phía sau tôi vẫn là cánh cửa ra tầng thượng.

Lúc trước tôi không hề để ý đến nó.

Tôi do dự, rồi từ từ tiến đến cánh cửa đó và định mở ra lần nữa.

Khi tôi lò dò từng bước tiến đến và tay đặt lên tay nắm cửa, thì bỗng đâu, một cánh tay cứng ngắc tóm lấy tôi giật lại!

Tôi: “!!”

Âm Thao và viện trưởng từ từ hiện thân, sắc mặt đặc biệt nghiêm trọng.

Hai người đó hầm hè nhìn tôi, tia máu trong mắt như muốn long lên sòng sọc. Với viện trưởng Âm thì tôi thấy bình thường, vì đâu phải

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip