Chương 72: Mạnh Bà
Âm Thao đi ra sân thượng.
Tôi đột nhiên cảm thấy bất an, muốn giữ hắn lại, nhưng bóng hình cao lớn anh tuấn của hắn đã lẫn vào màn đêm đen.
“Điều này rốt cuộc là sao vậy?” Tôi lo lắng hỏi viện trưởng Âm.
Viện trưởng Âm khổ sở nói: “Lý do thực sự cấm các người lên đây, đó là bởi vì trên tầng thượng này đang nhốt một thứ cực kỳ nguy hiểm!”
Tôi khó khăn nuốt cục nước bọt: “Rất hung tợn à?”
Viện trưởng Âm chu mỏ: “Dù gì cũng là loại không nên động vào.”
“!” Tôi hít một hơi vào lồng ngực, run rẩy.
Viện trưởng Âm nhìn thấy sự lo lắng của tôi: “Đừng lo, cô biết Thập Nhị Gia là ai không?”
Tôi lắc lắc đầu.
Viện trưởng Âm nhìn tôi với anh mắt ái ngại: “Cô làm bạn gái người ta, mà cũng không hỏi về thân phận của người ta?”
“Tôi nào dám hỏi!” Tôi cảm thấy oan ức!
“… Cô cũng tài thật, đã thâu tóm được trái tim một nhân vật đỉnh nhất âm giới. Thập Nhị Gia nhà cô ở âm giới trí lực luôn đứng đầu, Diêm Âm Hắc Bạch tứ đại gia tộc, ngài ấy là người đứng đầu của Âm gia. Cũng may là lần này có ngài ấy ở đây, chứ không chỉ dựa vào sức tôi, thì tôi sẽ không dám tùy tiện bước qua cánh cửa này.”
“Ý anh là, hắn sẽ giải quyết được việc này?”
“Chắc vậy đó.”
Thế thì tôi cũng cảm thấy yên tâm phần nào, vừa nhìn sắc mặt họ, tôi còn tưởng Âm Thao sẽ một đi không trở lại, chỉ mong đây chỉ là một cơn ác mộng. Tuy tôi vẫn chưa biết đích xác là chuyện gì đã xảy ra.
Sau khi yên tâm một chút, tôi bắt đầu muốn tám chuyện với viện trưởng Âm: “Bốn nhà Diêm Âm Hắc Bạch? Tại sao lại có đến bốn đại gia tộc dưới Âm Ty?”
Viện Trưởng Âm cười ha ha: “Đúng thế. Như thời xưa trên dương gian thường sẽ phân chia các thế lực khác nhau, cai quản những địa phận khác nhau, đối với chúng tôi mà nói, đây chủ yếu cũng là để tạo sự cân bằng. Chẳng phải trên dương gian cũng có Xuân thu ngũ bá, Chiến Quốc Thất Hùng, Tam Quốc,… Nhưng ổn định nhất vẫn là con số năm, chỉ cần quá con số này, thì sẽ dần tiến đến kết cục là thời thế thay đổi, cũng như trên dương gian thường nói: Hợp cửu tất phân, phân cửu tất hợp”.
* Hợp lâu sẽ tan, tan rồi lại hợp (câu này có trong “Tam Quốc Diễn Nghĩa”).
“Ồ!” Tôi thì tôi không hiểu hắn ta đang nói gì đâu, nhưng vẫn gật đầu đồng tình. Tuy trong bụng thì nghĩ, cứ quy thành một mối thì chẳng phải là ổn định nhất rồi không, mà còn cần chia năm xẻ bảy? Nhưng tôi cũng không tiện phản bác hắn ta.
Nói đến đấy thì tôi với viện trưởng Âm cũng chẳng biết nói gì với nhau nữa, chỉ đành căng thẳng nhìn về phía cửa, đợi Âm Thao quay trở lại.
*
Cũng không biết là bao lâu, Âm Thao cuối cùng cũng xuất hiện.
Khi hắn trở về, như một đám khói đen từ bên trong cánh cửa thổi ra, trên người hắn có một luồng khí đen bao quanh, mặt mũi hung tợn khiến người đối diện sợ chết khiếp, lúc này tôi mới ý thức được - Anh giai này cũng là quỷ cơ mà!
Sao thế?
Âm Thao thường không có thói quen biểu lộ cảm xúc trên mặt, mà lúc này mặt hắn dường như bị viết lên mấy chữ: “Xảy ra chuyện lớn rồi!
Viện trưởng Âm tắt ngúm nụ cười trên môi trước đó: “Sao thế thưa ngài?”
Âm Thao tức giận đùng đùng: “Mạnh Trần thoát rồi!”
Viện trưởng Âm hít vào một hơi thật sâu, sợ hãi.
Hắn ta rõ ràng cũng vô cùng lợi hại, mà giờ đây
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền