ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Kết Hôn Âm Dương

Chương 76. Di Nguyện Của Tiểu Phấn

Chương 76: Di Nguyện Của Tiểu Phấn

Tôi đành phải gập máy tính của Tiểu Phấn vào, giấu dưới gầm giường, lên giường đánh một giấc. Nhưng chưa ngủ được bao lâu, tôi cảm thấy một tia sáng chiếu vào mắt mình, khi mở mắt, chiếc máy tính tôi đã gập lại và giấu dưới gầm giường bây giờ lại mở ra, vẫn trang word trắng tinh đó đặt ở đầu giường tôi.

“Tiểu Phấn, chẳng lẽ, cô vẫn còn ở đây?” Tôi mở miệng hỏi.

Nhưng trong phòng vẫn tĩnh mịch như tờ, không một lời hồi đáp.

Tôi nhỏm dậy, cẩn thận tìm mọi ngóc ngách trong phòng, nhưng lại chẳng tìm thấy một dấu vết khác lạ nào.

Mà chiếc máy tính, vẫn sáng như thế.

Điện thoại cũng sáng.

Cả hai đồ vật đó bày ngay trước đầu giường tôi.

Nhìn trang word mở ra trước mắt, tôi dường như hiểu ra gì đó: “Tiểu Phấn, chẳng lẽ cô muốn tôi giúp cô viết tiếp tiểu thuyết? Nếu như vậy thì cô có thể đánh số một để tôi biết.”

Cái gạch dọc trên màn hình vẫn nhấp nháy, cũng chẳng hiện ra con số một nào cả.

Mà cũng đúng, tối qua lúc gặp Tiểu Phấn, Tiểu Phấn có nói mình đã không thể động tới bàn phím, thì làm sao có thể tự đánh số một được đây?

Tôi nghĩ, tiểu thuyết là chấp niệm của cô ta, cho nên khi chết đi, hồn cô ta vẫn cứ khắc khoải không siêu thoát, vẫn cứ tiếp tục viết truyện cho độc giả của cô ta. Sau này, khi biết mình là ma, và phát hiện ra mình không thể tiếp tục viết chương mới nữa, cô ta đã muốn giao nhiệm vụ đó lại cho tôi.

“Nếu như đây là di nguyện của cô, tôi sẽ thay cô thực hiện nó.” Lần này, tôi cũng không tìm cớ để từ chối nữa.

Lời châm biếm của Diêm Đế vẫn cứ vang lên trong đầu tôi.

Cô có thể nói ra một đặc điểm nổi trội của mình không?

Đúng, tôi không thể.

Tôi cũng chỉ là một con sâu cái kiến thấp kém, trước đây cũng chỉ cố gắng sống cho qua ngày đoạn tháng, đến hôm nay, tôi vẫn chưa biết bản thân muốn gì, có thể làm gì, nhưng tôi nghĩ nếu không làm gì, vậy thì cũng chắc chắn là phế nhân thật sự. Việc giúp Tiểu Phấn, ít ra cho tôi cảm giác tôi còn có ích cho ai đó lúc này.

Tôi bây giờ đã hiểu được dụng ý của cái máy tính, vậy chiếc điện thoại cũng sáng màn hình thì có dụng ý nào khác không?

Tôi cầm điện thoại lên, nhìn một lượt.

Trong điện thoại là phần bình luận tiểu thuyết.

Trong phần bình luận đã đầy ứ các câu hỏi vì sao không thấy chương mới, đến khi tôi trả lời hết những bình luận đó, màn hình điện thoại mới không tiếp tục sáng nữa.

Hóa ra là thế, điện thoại để lại cho tôi, ý muốn bảo tôi trả lời giúp các bình luận đó. Đợi khi tôi hoàn thành xong, thì màn hình mới tắt.

Máy tính cũng thế.

Tôi cũng cố gắng vận dụng mọi khả năng của mình để viết xong một chương và đăng chương mới lên, lúc này màn hình máy tính mới chịu tắt.

Từ đó về sau, cứ gần tối là điện thoại và máy của Tiểu Phấn lại xuất hiện ngay trước mặt tôi, đợi tôi viết xong đăng chương mới và trả lời độc giả thì chúng mới cho tôi ngơi nghỉ.

Cho dù về sau có y tá phát hiện ra máy tính và điện thoại tôi giấu dưới gầm giường, họ đều đem cất đi nhưng chúng vẫn cứ xuất hiện trước mặt tôi.

Tôi cũng cho rằng đây là một việc rất tốt dành cho tôi lúc này, chẳng phải Âm Thiện không muốn tôi ra ngoài kẻo bị bắt gặp dấu ấn trên tay hay sao.

Từ đó tôi cứ thế ngồi trong phòng viết tiểu thuyết, đến cuối

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip