ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Kết Hôn Âm Dương

Chương 77. Nhà Bếp Về Đêm

Chương 77: Nhà Bếp Về Đêm

“Ma đói tham ăn không biết no, vì thế da mỏng xương cứng, oán khí tập trung vùng bụng, làm cho phần bụng phình to. Lúc này dùng mũi dao nhọn, rạch phần bụng, làm thoát các oán khí ra ngoài, đợi hết khí, ma sẽ chết, dùng dao róc thịt bỏ đi phần da, xương dùng nấu canh, dùng lá bỉ ngạn chà đi oán khí còn dư lại, dùng hoa hồi, hạt sen, ngọc trúc, cẩu kỷ tử… điều vị…”

Đây chẳng phải là nói:

Đặc trưng của ma đói: da mỏng, xương cứng, oán khí trong bụng.

Nhược điểm: cứa một dao trên vùng da bụng, oán khí tán ra ngoài, ma cũng trở nên không còn sức lực gì nữa.

Tôi phát hiện ra một điểm tương đồng trên các công thức này, bước đầu đều là làm tiêu đi oán khí của lũ ma quỷ, nên những oán hận đối với một con ma là rất quan trọng!

Và cách trừ bỏ những oán khí đó, chính là dùng lá bỉ ngạn!

Đây chẳng phải là cách giết ma quỷ hay sao!

Nếu tôi có thể nắm chắc được các bí mật này, thì lúc ra ngoài còn sợ cái gì nữa!

Nhưng làm sao mới có thể bắt đầu thực hiện những nội dung trong quyển sách quý này chứ?

Tôi nghĩ đến một người.

Chú Dương.

Chú ấy là đầu bếp của bệnh viện này, vừa hay lại coi tôi là một thành viên trong đội, nếu bái chú Dương làm sư phụ, tôi có thể học cách nấu nướng từ chú Dương.

Thế là, tôi quyết định bái chú Dương làm thầy.

Chú ấy thấy tôi bái sư thì ngây ra.

“Cô chẳng phải đã bái cậu Mạc là sư phụ à? Sao lại còn muốn bái tôi làm sư phụ? Cô làm thế, cậu Mạc sẽ nghĩ sao chứ?” Chú Dương nói.

Tôi chớp chớp mắt, giả vờ ngoan ngoãn: “Việc này đâu có gì đâu chú. Anh Mạc là thầy dạy con pháp thuật, chú dạy con nấu ăn, hai việc này hoàn toàn khác nhau phải không? Mạc sư phụ chắc chắn không có ý kiến gì đâu.”

“Điều này không hay lắm, phải đi hỏi cậu Mạc xem thế nào.” Chú Dương nói thế nào cũng không đồng ý, cuối cùng thì chú ấy đi hỏi anh Mạc.

Anh Mạc lúc đầu không đồng ý tôi gọi là sư phụ, nhưng sau đó dần dần cũng chấp nhận, cho nên lúc nghe thấy nói tôi lại đi bái sư người khác nữa, anh ta cũng có ý không vui, còn khoa trương hơn, anh ta đập tay vào ngực khóc to trong nhà ăn: “Vừa nuôi được một đồ đệ lại bay mất! Tiểu La, sao cô lại làm thế? Là tôi làm gì không tốt, làm cô cảm thấy không cần một sư phụ như tôi? Òa òa òa!”

Tôi mau chóng nói không phải như anh ta nghĩ, vì việc học pháp thuật và học nấu ăn là hai chuyện khác hẳn nhau, dỗ mãi, đến khi tôi hứa sẽ làm nhiều món ngon cho anh ta ăn, anh ta mới chấp nhận cho tôi bái sư học nấu ăn.

Bởi vì tôi vốn dĩ là trọng phạm cần quản lý nghiêm ngặt, cho nên bình thường mọi hành động đều bị quản lý, để tránh thị phi không đáng có, chú Dương bảo tôi luôn luôn ở trong nhà bếp và đừng đi ra đi vào, nếu có đi ra thì phải dùng khẩu trang, để tránh người ta nhận ra tôi đang làm việc trong nhà bếp.

Tôi đồng ý.

Từ đó, tôi cứ âm thầm làm việc trong nhà bếp của chú Dương vào mỗi buổi tối.

Nói thật là.

Từ nhỏ đã được bố mẹ nuông chiều, tôi không phải xuống bếp, đối với kỹ năng bếp núc thì ngoài úp mì tôm, tôi chẳng biết làm gì, nên việc học nấu ăn ngày hôm nay, hoàn toàn từ con số không, học từ món trứng cà chua.

Đừng tưởng chú Dương làm nghề giết mổ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip