Chương 81: Gặp Con Heo Năm Móng, Ba Năm Không Làm Nghề (4)
Muốn ăn không?” Bệnh nhân đó hỏi.
Chú Dương rất nhanh chóng trở lại thực tại, mau chóng lắc đầu, dặn lòng phải kiên trì những quy tắc nghề nghiệp: “Nhà ăn không được mang đồ ăn bên ngoài vào, nên anh hãy trở về đi!”
Bệnh nhân đương nhiên không đồng ý, ngồi lì đó ăn tiếp.
Chú Dương là người có tính cách nóng nảy, nhìn thấy khách khứa như vậy thì đầu bốc hỏa, đập bàn đuổi người đó đi.
Người bệnh đó lạnh tanh, không nói rằng thân xác anh ta lạnh, mà vẻ mặt lạnh lùng của anh ta, sau khi bị chú Dương đuổi đi, bề ngoài thì không lộ vẻ tức giận, nhưng lại cười một cách lạnh lẽo, không ngoài dự đoán, chú Dương thấy gai lạnh sống lưng.
Ngày hôm sau, những người mang đồ ăn bên ngoài vào càng ngày càng nhiều.
Số lượng người nhiều, chú Dương một mình không thể đuổi hết.
Cuối cùng chú bị mấy người này bức đến phát khùng, đến đồ ăn đêm còn chẳng làm nữa, tùy cho họ thích làm gì thì làm.
Chẳng bao lâu thì chú Dương bị viện trưởng mời đến.
Theo như lời chú Dương, lúc chú bước vào phòng làm việc của viện trưởng, cảm giác lạnh như trong tủ đá vậy, liếc nhìn điều hòa nhiệt độ trên tường, là không độ C!
Không ngờ viện trưởng lại thích nhiệt độ thấp như thế! Lúc đó chú Dương suy nghĩ cũng đơn giản, bởi vì chú không để ý, bình thường có điều hòa nào mà bấm được không độ C đây? Mức đó chỉ có tủ đông đá mới có!
Viện trưởng tức giận đùng đùng nói, có phải chú mở cửa cho mấy cái người bệnh nhân đó vào làm càn?
Chú Dương cũng thấy như muốn sụp đổ, tức giận nói vì quản lý cái nhà ăn chỉ có một mình, mà một đống bệnh nhân tràn vào tạo phản, chú ấy còn biết làm thế nào? Nếu là ném đồ ném đạc thì một mình chú cũng chẳng thắng được mấy người bị điên? Hơn nữa còn nghe nói, ở trong viện tâm thần này giết người không phải đền mạng! Chú ấy nào dám đối đầu với bệnh nhân tâm thần!
Nghỉ việc!
Lúc chú Dương cãi nhau với viện trưởng, cũng chẳng quan tâm xem viện trưởng đồng ý hay không, chú ấy cũng đùng đùng đi về nhà, không thèm đến bệnh viện tâm thần nữa.
Sau khi nghỉ việc, chú Dương lại tiếp tục quay về nghề cũ.
Rời bệnh viện đêm thứ hai, tự dưng không còn cảm giác muốn ăn bất cứ thứ gì, nôn mửa không ngừng, còn sốt cao.
Đến đêm thứ ba vẫn chưa dứt sốt, hai tai, cổ họng, sau gáy đều đỏ lừ, rồi tím ngắt, vợ chú nhìn thấy thế thì sợ quá, đưa chú đi viện, lúc kiểm tra cũng không ra bệnh gì, bác sĩ cũng chỉ cho chú uống thuốc hạ sốt, nhưng thuốc hạ sốt cũng không làm hạ sốt được.
Sau khi trời sáng, chú Dương phát hiện ra dưới nách, vùng bụng mọc lên những nốt ban đỏ không theo quy luật gì, chú đột nhiên tỉnh dậy, vội vội vàng vàng chạy vào nhà vệ sinh cởi quần ra xem, thấy sau mông cũng bị nổi mẩn những vệt đỏ tươi!
Những người làm nghề giết mổ, đương nhiên biết những vết này là gì!
Chỉ có heo mới mắc bệnh này!
Những con heo mắc bệnh này nếu không mau chóng chữa khỏi thì sẽ chết!
Chú Dương đem việc này nói với vợ, cả hai người đều sợ hãi, lúc này, họ mới nhớ lại việc chú Dương từ cõi chết trở về, thế là mau chóng tìm vị đạo sĩ trước đây làm lễ trong đám tang của chú Dương về.
Vị đạo sĩ đó vừa bước vào cửa, thấy tình cảnh trạng của chú Dương, ngay lập tức quay đầu bỏ đi, vợ chú Dương vội
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền