Chương 82: Im Hơi Lặng Tiếng
“Còn.”
“Anh đem ra, đứa nào dám hành hung anh, anh cứ chém thẳng tay.”
Chú Dương nghe vậy thì khựng lại: “Ngộ nhỡ mà chém chết người?!!”
Anh bảo vệ liền hứ một tiếng: “Nếu anh mà chém chết được, coi như anh có bản lĩnh.”
Sau đó anh ta hỏi: “Có cái gì ăn không?”
“Có, có…” Sau đó chú Dương lấy ra món mình đã nấu, anh bảo vệ ăn một miếng liền trầm ngâm: “Thật là khó ăn!”
Ừ!
Đúng rồi!
Lời đó của anh Mạc tổn thương nghiêm trọng đến tâm hồn “bé nhỏ” của chú Dương, từ đó về sau, chú Dương quyết tâm nỗ lực, miệt mài nghiên cứu kỹ thuật nấu ăn, vì càng nghiên cứu càng thấy mê, nên về sau thì tay nghề của chú cũng dần dần đạt đỉnh cao, có thể so với đầu bếp ở mấy nhà hàng năm sao.
Sau khi được anh Mạc chỉ dẫn đôi chút, ngày hôm sau chú Dương về nhà lấy con dao mổ lợn của mình mang đến, không ngờ con dao đó trở thành một pháp bảo lợi hại trấn giữ sự yên bình cho nhà ăn, cứ có người làm loạn lên, thì chú Dương sẽ rút con dao ra, là người hay ma đều trở nên ngoan ngoãn!
Nhưng chú Dương cũng không dám rút dao chém lung tung, bởi vì chú không phân biệt được đâu là người đâu là ma, nhiều khi ma trốn rất kĩ, đứng ở trong tối nói chuyện với chúng ta, thì không thể dựa vào bóng của nó mà phân biệt ma hay người. Chú ấy cũng sợ sẽ chém nhầm người.
Sau đó, tôi mới biết, chú Dương và mấy người bọn họ bị chọn cũng không phải không có lý. Mỗi người họ đều có điểm chung, chính là mệnh lý bát tự cao số, những người thế này không dễ gặp tà ma, thậm chí còn có thể trấn áp tà ma!
Cho nên cho dù là chú Dương, hay dì Mai, chỉ cần hai người họ phát huy năng lực, thì đều có thể trấn giữ được việc bệnh nhân làm loạn.
Mà tôi thì hơi thảm thương.
Anh Mạc cũng giúp tôi xem bát tự, phát hiện bát tự của tôi chẳng có một điều gì tốt cả, chỉ thấy khi tôi hai mươi tuổi, sẽ có kiếp nạn đào hoa, nói tôi năm hai mươi tuổi phải cẩn thận đàn ông.
“Nhưng, anh Mạc này, tôi năm nay đã hai mươi tuổi, hơn nữa tôi nghĩ, cái kiếp nạn mà anh nói đến thì tôi đã qua rồi.
“Ồ, vậy thì không sao.”
Bởi vì bát tự không tốt, đúng vậy, nhưng tôi có thể gặp họa thành phúc, trở thành một người được cưng chiều trong “Tứ đại ác nhân”! Họ bảo vệ tôi cẩn thận, sợ tôi sẽ bỏ mạng ở nơi không phải dành cho con người này!
Bây giờ thấy tôi đã bình tâm trở lại, chú Dương thân thiết hỏi tôi có chuyện gì xảy ra?
Tôi kể cho chú nghe về việc gặp ma nữ, chú Dương liền đứng dậy kiểm tra con ma nam trên thớt.
Nhưng chú Dương vừa đưa tay ra chạm vào.
Con ma đó đột nhiên tan biến vào trong không khí!
Chú Dương khựng lại rồi hỏi: “Đây, đây là con ma?”
Tôi giả vờ mơ màng, “sợ hãi” nói: “Con, con cũng không biết, con chỉ nhìn thấy một con ma nữ đang chém con ma nam đó, sau đó một cái nháy mắt, con ma nữ đã không thấy đâu nữa! Sau đó thì con ngất ra nền đất!”
“Là ma đúng rồi.” Chú Dương thấy cũng bình thường nên nói: “Không sao, việc ma chém ma thì có chuyện gì to tát chứ? Chẳng lẽ ma vẫn còn chết thêm lần nữa?”
“Vâng.” Tôi đáp khẽ, nhưng trong lòng thì hiểu rất rõ, chẳng phải là ma biến mất, mà là sau khi con ma đó chết, linh thể bị chú Dương động vào, dương khí chạm linh thể, thế là nó sẽ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền