Chương 86: Kẻ Nghiện Thịt Ma Quỷ
Tôi lạnh lùng nhìn cô ta: “Cô đang sợ tôi?”
Cô ta lắc đầu, nhưng gân xanh trên cổ cô ta thì đã làm lộ rõ cảm xúc của cô ta, đó là cô ta sợ tôi!
Tôi đương nhiên biết cô ta nghĩ cái gì!
Thế là tôi nói nhẹ nhàng với cô ta: “Cô yên tâm, tôi không ăn bừa bãi, trước đây tôi chỉ ăn những con quỷ bị bệnh điên có khuỵnh hướng nguy hiểm, dễ dàng làm bị thương con người, tôi từ trước đến nay đã giết con quỷ tốt nào đâu. Tôi sẽ không giết quỷ bừa bãi.”
“Vâng.”
Tôi đi về phía cô ta đang đứng, nhẹ nhàng ôm thân hình lạnh lẽo và đang run lên của cô ta: “Tôi hứa với cô, chúng ta sẽ tiến hành hai việc giết viện trưởng và rời khỏi đây cùng lúc, cho dù có thành công hay không, chúng ta đều sẽ rời khỏi đây!”
“Vâng.”
*
Đêm hôm sau.
Tôi đang ngâm cứu bùa cấm của Âm Thiện – Con quỷ đáng ghét đó, khi hôm qua rời đi, dám dán một lá bùa lên cửa, người khác có thể thoải mái vào ra, mà riêng tôi thì không thể!
Tôi ngâm cứu cả một ngày trời, lại không có cách nào giải lời nguyền này.
Chẳng mấy chốc, trời lại tối.
Tôi cũng không biết tại sao, mấy đêm nay, tôi cảm thấy vô cùng đói, trong cơ thể dường như có một sức mạnh nào đó tạo cảm giác đói cho tôi, nó đem lại sức mạnh cho tôi về đêm, nhưng lại làm tôi vô cùng thèm ăn!
Trong phòng, chỉ có một cô cà lăm!
Nếu đêm nay không được ra ngoài, có phải tôi sẽ bỏ cô ta vô bụng?
Ý nghĩ này làm tôi không nén được bật cười, nhưng trong họng thì không ngừng phát ra những tiếng ực ực nuốt nước miếng, những âm thanh này làm cô cà lăm sợ hãi, mau chóng chạy ra một góc để trốn.
Tôi chỉ biết ngại ngùng cười cười: “Đừng sợ, tôi đã nói sẽ không ăn thịt cô.”
Nói xong, tôi lại ngâm cứu cách thoát khỏi lời nguyền của Âm Thiện.
Thoát rồi!
Sau một hồi nỗ lực, lá bùa của hắn ta đã bị tôi vô hiệu hóa!
Vừa đúng lúc tôi đang sung sướng, một bóng người bất ngờ xuất hiện trước mắt tôi.
Là Âm Thiện.
Tôi bị con quỷ đó làm cho sợ chết khiếp, tự nhiên lùi ra sau một bước, một giây sau, hành động của hắn ta càng làm tôi hãi hùng.
Hắn ta ném một con quỷ mỡ màng trước mặt tôi.
Tôi: “??”
Có ý gì đây?
“Ăn đi.” Âm Thiện cười mỉm với tôi: “Tôi đặc biệt đi ra ngoài săn cho cô con quỷ này, con quỷ này dễ cũng phải đến một trăm năm tuổi rồi đấy, cao cấp hơn nhiều so với mấy con quỷ ở Mê Hồn Ty này.
Tôi ngạc nhiên tột độ: “Đây là phạm luật đấy?”
“Ừ.”
“Anh là người chấp pháp, lại biết luật mà phạm luật?”
“Ừ.”
“…” Tôi nên nói gì đây? Tôi có nên hỏi hắn ta tại sao phải làm như vậy không? Nhưng xem cái vẻ cười không chút chân thành nào của hắn ta, thì tôi đoán, cho dù tôi có hỏi hắn ta cũng sẽ không nói thật!
Nhưng tại sao hắn ta phải làm vậy?
Giam giữ tôi, sau đó lại bắt quỷ đem đến cho tôi ăn? Như vậy có giống nuôi nhốt lồng?
Thêm những nghi hoặc từ trước, làm tôi cảm thấy chẳng hề đơn giản.
Hắn ta không phải nuôi béo tôi để làm “kẻ nghiện thịt ma quỷ” đấy chứ?
Tôi bị những suy đoán của mình làm cho sợ hãi, như vừa nãy tôi còn có suy nghĩ muốn ăn cô cà lăm kia, tôi có vẻ hơi nghiện ngập…
Mà bây giờ nhìn con ác quỷ bị ném trước mắt tôi, lý trí nói với tôi, đây chắc chắn là âm mưu của Âm
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền