ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Kết Hôn Âm Dương

Chương 87. Canh Mạnh Bà

Chương 87: Canh Mạnh Bà

Đây cũng là lần đầu tiên tôi thử làm món này.

Trên tường đã ghi rõ: Canh Mạnh Bà là tuyệt kỹ gia truyền của gia tộc Mạnh thị, với những con quỷ thần cấp cao, nếu có uống cũng chỉ say rồi ngủ một giấc, những con quỷ kém cỏi, uống vào sẽ như bị tẩy não quên hết ký ức.

Âm Thiện là thuộc cấp nào?

Thì bây giờ tôi không thể biết được.

Nhưng như những gì trên tường đã viết thì canh Mạnh Bà dùng được cho cả ma quỷ cấp cao và cấp thấp, cho dù làm chúng bị say ngủ mê mệt, hay làm chúng mất đi ký ức, chỉ cần có công hiệu là được.

Tôi đã bắt đầu hầm canh.

Con quỷ bị vứt dưới chân không dùng.

Âm Thiện hỏi: “Cô không xử lý con quỷ này trước à?”

Tôi nói: “Không, nấu canh trước.”

Cũng may Âm Thiện sống ở thời xưa, có cùng quan niệm cũ, mà người xưa thì có những câu nệ gì? “Quân tử không xuống bếp”, xem ra lúc sinh thời, Âm Thiện cũng chẳng bao giờ xuống bếp; Chết rồi càng không cần phải bàn, ma quỷ cũng không ăn gì ngoài hương khói.

Cho nên, bây giờ Âm Thiện như con gà đứng trong bếp, hỏi một hai câu thì không biết phải hỏi gì nữa đành thôi.

Tôi chế biến món canh Mạnh Bà này ngay trước mặt Âm Thiện, mà hắn ta cũng chẳng thể phát giác ra.

*

Nấu xong canh, tôi bưng một bát, đưa cho Âm Thiện.

Âm Thiện khựng lại, khách sáo từ chối: “Không cần đâu, tôi không uống.”

Tôi nói: “Ai ở đây cũng đều có phần, để khách đứng nhìn mà không được ăn, dường như hơi quá đáng. Hơn nữa, trước khi chế biến thịt con quỷ kia, thì nên uống một bát canh thanh đạm tốt cho dạ dày, anh không uống thì chút nữa cũng không nuốt được.”

Nói xong, tôi bày ra dạng vẻ không được chối từ trước mặt hắn ta, đưa bát canh lên trước mặt hắn ta. Âm Thiện thở dài, nhưng cũng không nghi ngờ gì, miễn cưỡng uống một miếng.

Tôi cười hỏi: “Có ngon không?”

Hắn ta hỏi: “Cô thường làm món canh này?”

Tôi hỏi: “Ngon phải không?”

Hắn ta nhíu mày, lắc đầu, sau đó đặt bát canh đó xuống: “Mùi vị hơi là lạ. Tôi thấy cô ở dưới bếp suốt bảy tháng nay, cũng nghe ông Dương khen cô có tiến bộ, kỹ năng đủ để mở quán ăn, nhưng sao tôi uống món canh này của cô, chỉ thấy những lời họ nói đều là nói quá?”

Tôi cười nói: “Vậy thì anh không hiểu rồi. Anh phải uống thêm mấy hớp nữa, thì mới biết được cái ngon của món canh này!”

Âm Thiện nhìn con quỷ dưới đất một cái: “Món chính còn chưa bắt đầu, chỉ uống một bát canh thanh đạm này, thì có gì mà ngon?”

“Anh cứ thử đi.”

“Thôi được.” Âm Thiện miễn cưỡng uống thêm miếng thứ hai.

Tôi không được uống món canh này, bởi vì tôi biết mình thuộc “cấp” nào, nếu uống sợ sẽ hỏng việc, nhưng nhìn sắc mặt của Âm Thiện, thì tôi biết mùi vị của món canh này chắc chắn rất “kỳ quặc”.

Uống thêm một hớp, sắc mặt Âm Thiện hơi biến đổi, hắn ta ngạc nhiên ngẩng đầu lên nhìn tôi: “Dường như cái mùi kinh tởm lúc nãy đã không còn nữa!”

Vị giác của hắn ta bị mất rồi!

Không.

Là lục giác của hắn ta sẽ mất cảm giác.

Vị giác cũng chỉ là một trong sáu giác quan, không nhận ra mùi vị, chứng tỏ các giác quan của hắn ta sẽ dần bị mất!

Món canh Mạnh Bà này coi như thành công rồi.

Tôi thấy hơi vui trong lòng, đây là lần đầu tiên tôi làm canh Mạnh Bà, không ngờ thành công hơn mong đợi!

Mà tôi cũng hơi bất ngờ, với thân phận của Âm Thiện, tôi nghĩ rằng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip