Chương 92: Phá Cửa (1)
Sau đó, anh Mạc trở về bệnh viện tâm thần.
Bởi vì ngoài nơi này, cũng chẳng còn nơi nào để đi.
Anh ta trở về là muốn hỏi Âm Thiện một chuyện.
Anh ta muốn hỏi: “Cô gái đó phải làm thế nào?”
Âm Thiện nói với anh Mạc, có thể gom góp những tàn hồn của cô gái đó, để cô ta có thể bước vào vòng luân hồi. Nhưng anh Mạc phải đánh đổi lại cái gì?
Luật chơi này không phải trò trẻ con, chỉ cần ước nguyện là thành sự thật, mà muốn đạt được điều gì đó, đều phải trả giá một thứ gì đó!
Anh Mạc nghĩ ngợi hồi lâu, cuối cùng nói: “Cái mạng tôi ở kiếp này đều là của anh, tôi đã chẳng còn gì để đổi chác, tôi lấy kiếp sau của mình để đổi với anh.”
Âm Thiện hỏi: “Anh nghĩ kĩ chưa? Cho dù anh dùng kiếp sau của mình để đổi lấy, anh cũng chưa chắc đã gặp lại cô ta. Hơn nữa, kiếp này của anh còn rất dài, anh vẫn còn gặp được người con gái khác mà anh yêu. Bây giờ anh bỏ phí kiếp sau của mình, đợi đến khi anh gặp được người con gái anh yêu, thì anh định sẽ mang gì ra để cho cô ấy?”
“Người giống như tôi, sẽ không có cơ hội yêu ai nữa…”
Cứ như vậy, anh Mạc dùng kiếp sau của mình để đổi lấy sự tái sinh và tên: Vưu Hiểu Tuyết.
Sau đó, rất nhiều người hỏi anh Mạc làm thế có đáng không?
Anh ta chỉ nói: Không hối hận.
***
Trước đây khi nghe câu chuyện của anh Mạc, tôi hiểu ra: hóa ra nhìn bệnh viện này như một chiếc lồng khó thoát, nhưng vẫn còn cách thoát ra được.
Chỉ là khi đó, anh Mạc không nói rõ, tôi lại tưởng rằng ai cũng có thể ra khỏi đây.
Bây giờ xem ra, anh ta vì nguyên tắc nghề nghiệp, nên không nói những điều đó.
Anh Mạc dẫn tôi, đi theo con đường mọi ngày đến phòng bảo vệ.
Mọi thứ đều diễn ra như bình thường không có gì khác biệt.
Nhưng tôi biết, nếu như không có anh Mạc dẫn đường, tôi sợ mình không thể đi tới đây!
Chúng tôi đi đến cổng thì dừng lại.
Anh Mạc không tiến lên trước nữa, tôi nghĩ chắc là anh ta chỉ có thể dẫn tôi đến đây. Thế là cũng không để ý đến anh ta nữa, vui vẻ đi về phía cổng, nhưng tôi đi tới gần cái cổng đó, lại phát hiện cái cổng này không mở, không, là không có ổ khóa!
Không có ổ khóa, cũng không mở được?
Rõ ràng là bị hàn chết vào rồi!
Đúng là sau khi vào đêm thì quả nhiên bệnh viện này trở nên rất kỳ quặc, về căn bản là không để ai thoát khỏi đây!
“Anh Mạc, anh mở cửa đi!” Tôi chỉ còn cách quay đầu lại nói.
Nhưng anh Mạc đã đi đâu mất.
Tôi đột nhiên chẳng biết nói gì, có cảm giác như bị bán đứng.
Cô cà lăm ôm máy tính xách tay, run rẩy trong gió đêm: “Hy Hy, tiếp theo… chúng ta… nên… làm gì?”
Tôi cũng bó tay: “Tìm xem, có cơ quan bí mật nào có thể mở được cái cửa này!”
Tôi nghĩ nó sẽ liên quan mật thiết với càn khôn bát quái, kỳ môn độn giáp, nhưng mà, những thứ này tôi đều không biết!
Nhưng…
Tôi vẫn hy vọng kiểu mèo mù vớ cá rán, mù mà mò ra được cũng có thể ra khỏi đây được chứ nhỉ.
“Bây giờ mấy giờ rồi?” Tôi hỏi.
“Ba giờ.”
“Vậy tôi phải mau lên mới được, chúng ta phải rời khỏi đây trước khi trời sáng, còn phải tìm một chỗ nào đó để trốn.” Tôi vẫn chưa quên được kết cục của Vưu Hiểu Tuyết, bệnh viện tâm thần thuộc địa phận của Âm Ty, là nơi âm khí nặng nề, cho nên
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền