Chương 93: Động Vô Đáy
“Chuyện… việc gì… đã… xảy ra?” Cô cà lăm mơ hồ hỏi.
Cô ta không tiện nói nhiều, nhưng tôi biết trong lòng cô ta có một rổ câu hỏi cần được giải đáp.
Tôi nói: “Không có gì, đợi đến khi chúng ta ra khỏi đây rồi nói.”
Nói xong, tôi lại tiếp tục xòe bàn tay ra nói chuyện với cái cổng: “Mở cửa!”
Cánh cửa ken két!
Mặt đất cũng bắt đầu chuyển động.
Cái cửa sắt đó đột nhiên dựng lên!
Nó ngáp một cái, một tiếng ngáp từ cửa sắt phát ra, đốm lửa ở hai cây đèn cù treo hai bên càng thêm đỏ rực.
Nó cúi xuống gần tôi: “Cô không phải là Diêm Vương, tại sao lại có dấu ấn Âm Tỉ? Cô rốt cuộc là ai?”
Tôi căng thẳng, bàn tay nắm chặt con dấu túa ra mồ hôi, nhưng trên mặt cố gắng không biểu hiện ra mình có vấn đề, tôi nói: “Tôi là sứ giả của Diêm Vương, có con dấu này làm chứng!”
“Nhưng cho dù là Diêm Vương đích thân đến, cũng sẽ không được tự tiện phá bỏ quy tắc của Mê Hồn Ty!” Cánh cổng sắt mở miệng to thật to, nói: “Cô muốn ra khỏi đây thì tự mình đi!”
Nó mở miệng ra, giống như một cái động đen sì, gió hun hút vào bên trong, có rất nhiều thứ nhẹ đều bị hút vào bên trong.
Cô cà lăm là linh thể, cũng bị hút vào, cô ta sợ hãi tột độ quơ tay rối rít, tôi nắm được tay cô ta, nhưng người tôi cũng dần dần bị hút vào theo.
Tôi nói với cô cà lăm: “Đừng sợ, đã từng có người từ đây đi ra ngoài, chúng ta cũng có thể!”
“Ừ.” Cô cà lăm lúc này mới bình tĩnh trở lại.
Tôi thở phào, nắm chặt tay cô ta, chủ động bước hẳn vào trong động.
Trong cánh cửa, thật sự là một “cái động đen ngòm”.
Khi cửa đằng sau tôi đóng lại thì tôi không nhìn thấy gì nữa.
Lúc này, cô cà lăm lại đột nhiên phát sáng, cơ thể cô ta phát ra ánh sáng xanh lục leo lét, cũng có thể soi sáng được một chút. Cô đèn pin này cũng có chút gọi là có ích.
Cái động này không thấy có ngã rẽ, có thể là một con đường thông đến cuối cùng.
Vừa đi được mấy bước thì xung quanh đột nhiên động đậy, đến ngay cả đất dưới chân cũng nhấp nhấp nhô nhô, tôi cảm giác như mình đang bước trên kẹo bông, mà cô cà lăm đang sợ hãi bay lên không trung, không muốn đặt chân xuống đất!
Vẫn có luồng gió hun hút cuốn vào bên trong động, cùng với tiếng gió, còn có những tiếng động khừ khừ lúc có lúc không.
Chẳng lẽ, cái động đen sì là vật thể sống?
Chẳng lẽ, chúng tôi đang ở trong miệng của một con quái thú?
Con đường này không phải là đường đi vào bụng của con quái vật này đấy chứ?
Chúng tôi từ đây đi ra, có khi nào phải đi theo con đường: Miệng - dạ dày - ruột non - ruột già - rồi lỗ thải ra ngoài?
Suy nghĩ này làm sắc mặt tôi như đang bị táo bón.
Nhưng cho dù là thế nào đi chăng nữa, chỉ cần có thể ra ngoài là được.
Chúng tôi cứ thế men theo cái động, không dừng lại, có thể thấy, ruột của con quái thú này thẳng tắp, tôi chưa gặp một ngã rẽ nào.
Nhưng tôi vẫn mãi không tới tận cùng.
Không chỉ như thế, tôi còn phát hiện ra một việc vô cùng khủng khiếp.
Đó chính là:
Cảm giác đau, buồn đi cầu tiêu trước khi gọi được con quái vật này ra, dường như lại bắt đầu…
Bên cạnh tôi, cô cà lăm đang run lên.
Tôi biết cô ta rất sợ, cô ta thường nhát gan, cho nên tôi không dám nói những phản ứng của cơ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền