ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Kết Hôn Âm Dương

Chương 95. “Chìa Khóa”

Chương 95: “Chìa Khóa”

“Muốn rời khỏi bệnh viện thì không khó. Tôi là ‘người gác cổng’, cho nên tôi đương nhiên là có chìa khóa để mở cửa.” Anh Mạc thở dài: “Chìa khóa là trái tim của tôi. Để mở cửa cho các cô, tôi đã lấy nó xuống.”

Tôi nuốt nước miếng: “Không phải là người khác làm?”

“Đúng, không liên quan đến người khác, cô đừng trách ai cả. Tất cả đều là tôi lựa chọn.”

“Tại sao?” Tôi thắc mắc: “Anh đã nhốt tôi vào một nơi đáng sợ như thế, chính là muốn chúng tôi chết, nhưng tại sao lại mở cửa để chúng tôi thoát ra ngoài?”

Anh Mạc thở dài, nói: “Tiểu La, nếu tôi khuyên cô, cô có thể dừng lại hay không?”

“Dừng lại cái gì?”

“Ăn thịt ma quỷ.”

Tôi trầm mặc.

“Tiểu La, ăn nhiều thịt của ma quỷ, cô sẽ biến thành ma quỷ.” Anh Mạc khuyên tôi.

Tôi đau khổ nói: “Bây giờ tôi đã chẳng khác ma quỷ là mấy rồi.”

“Cô nên cai đi. Bên ngoài kia với trong viện không giống nhau, tôi biết cô không xấu, cô ăn thịt những con ma quỷ kia, cũng là những con ma quỷ hết phương cứu chữa. Giống như bọn chúng, trong viện này có rất nhiều, nhưng bên ngoài kia thì không có nhiều. Đến lúc đó, cô nỡ lòng nào hạ thủ với một vong linh bình thường?”

Tôi lắc đầu.

Tôi vốn không muốn ra tay với những con ma còn có thể cứu chữa, những con ma mà tôi ăn thịt, khác với những con ma thường thấy, hoàn toàn là hai chuyện khác hẳn nhau.

Những con ma bình thường, tuy điên điên khùng khùng, nhưng chúng ở trong viện luôn được “tự do”;

Mà những con ma tôi ăn thịt, là những con ma điên cuồng và chúng luôn bị kiểm soát và không có tự do.

Chúng thường sẽ bị nhốt vào nơi bí mật nhất, tăm tối nhất, ngoài cửa lớn sẽ có xích sắt khóa trái, bên trên còn có bùa chú. Âm Thiện rất tận tâm trị bệnh cho những con ma khác, nhưng tuyệt nhiên những con ma này thì không, có nghĩa là, hắn ta sớm đã bỏ cuộc với những con ma như thế này, hơn nữa còn cho rằng chúng là những con ma không thuốc chữa, nếu thả ra chúng sẽ đi hại người.

Tôi cũng biết chúng hết thuốc chữa, mới ra tay với chúng. Nhưng nếu như bảo tôi ra tay với những vong hồn bình thường khác, thì tôi chưa chắc đã dám làm.

Anh Mạc nói: “Tối hôm đó tôi gặp cô, khi biết những con ma bị giết suốt bảy tháng qua đều là do cô làm, tôi biết cô đã trở nên xấu xa rồi, nếu như thả cô ra, nói không chừng cô sẽ giết hại người vô tội. Cho nên tôi nghĩ, tốt nhất là nhốt cô vào trong ‘cửa’, kết thúc tội ác của cô, để cô từ nay về sau không thể hại ai được nữa.”

Tôi hỏi: “Thế tại sao anh lại thả tôi đi?”

“Bởi vì một người.”

“Vưu Hiểu Tuyết?”

Anh Mạc phụt cười: “Là do thần hộ linh của cô!”

Thần hộ linh?

Âm Thao?

Tôi những tưởng mình hận người đàn ông đã bỏ rơi mình đến tận xương tủy, nhưng vừa nghe tên hắn được thốt ra từ miệng người khác, tôi vẫn có cảm giác mong chờ, tôi nắm chặt áo choàng của anh Mạc, vội vàng hỏi: “Là hắn bảo anh thả tôi ra? Hắn đến rồi? Anh bảo trong đám người đến điều tra, có hắn? Hắn ở trong viện phải không?”

Tôi muốn quay về gặp hắn!

Tôi dùng hết sức đứng hẳn dậy, quay người muốn đi về phía viện, nhưng anh Mạc nắm chặt tay tôi nói: “Hắn không đến.”

“?”

Không.

Không thể nào.

Anh Mạc lừa tôi, Âm Thao chắc chắn đã quay lại!

Nghe lời của anh Mạc, tôi vẫn có một chút ít hy vọng, nhưng anh Mạc tiếp đó lại đánh tan bao

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip