ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Kết Hôn Âm Dương

Chương 94. Quái Nhân Khoa Học

Chương 94: Quái Nhân Khoa Học

Nếu như không phải là do quần áo trên người tôi ướt sũng, da thịt vẫn nhớp nháp, tôi nhất định sẽ cho rằng tôi vừa nằm mơ một cơn ác mộng, mơ thấy mình đi vào miệng một con quái vật, mà còn suýt bị nó tiêu hóa.

Một ánh nắng chiếu vào người tôi.

Cái động đen sì đó bỗng nhiên mở ra một cửa. Tôi không nén được suy nghĩ, tôi từ “miệng”, đi qua “dạ dày”, cái lỗ hổng ngay phía trên này có phải là rốn của con quái vật này hay không?

Bây giờ tôi không đau đớn gì, nằm trên đất, thật là sung sướng.

Trong cái động đen đó, cơn đau suýt làm tôi chết đi sống lại, bây giờ đã bị ánh nắng chiếu vào làm tan biến!

… Ánh nắng?

“Cô cà lăm!”

Tôi sợ hãi quay qua quay lại tìm cô cà lăm, lại phát hiện cô ta đứng ở ngoài cửa động đen, ngẩng đầu, ngốc nghếch nhìn người đàn ông đang che ô cho cô ta.

Người đó mặc một chiếc áo khoác dài màu đen chùm kín, đang cầm một cái ô, ô màu đen rất to, đừng nói là chỉ che vừa có mỗi cô cà lăm, cho dù có thêm một bà béo như tôi lúc này thì vẫn dư.

Tôi nhấc người lên, nhưng không thể nhấc nổi, cho nên tôi đành bò qua đó.

“Anh… anh Mạc?”

Khi tôi nhìn rõ người đang trùm áo khoác đó thì tôi đã khựng lại.

Trước mặt tôi, người đó có chiều cao và ngũ quan đều giống anh Mạc, nhưng anh Mạc là người, còn anh ta là ma!

Không.

Là giống với quái vật khoa học trong phim.

Trên mặt anh ta vết sẹo chằng chịt, có thể nhìn ra những vết phẫu thuật. Anh ta mặc một chiếc áo khoác dày, có thể che phủ toàn bộ cơ thể, làm tôi nghi ngờ, có phải trên cơ thể anh ta cũng chằng chịt những vết khâu.

Da mặt anh ta xanh lét, mắt một bên đen một bên trắng, bên màu trắng nhìn như bị mù, nhưng lại có thể chuyển động nhìn về phía tôi thì cũng không phải là mù.

“Ra đây đi, ra khỏi cái cửa này, cô sẽ được tự do.”

Đây rõ ràng là giọng nói của anh Mạc.

Tôi đột nhiên cảm thấy xót xa trong lòng, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười gần như là khóc: “Anh Mạc, hóa ra chúng tôi đi ra khỏi đó cũng rất đơn giản? Đây đều là những ý niệm của anh? Vậy đêm qua chúng tôi vật vã cả buổi, suýt nữa chết thì toàn bộ đều là oan uổng thôi sao?”

“Không phải một buổi tối.” Anh Mạc nghèn nghẹn nói: “Là một tuần.”

Một tuần?

Nhìn anh Mạc lúc này, tôi lại tưởng mình đã bị mất tích bao năm, bỗng một hôm được trở về, tuy bản thân mình vẫn thế nhưng nhìn thấy người thân trong gia đình đã già đi nhiều nhiều lắm… tôi ở trong động dường như chỉ là một buổi tối, nhưng bên ngoài đã qua mấy năm thời gian.

Đấy các bạn xem…

Anh Mạc đã không còn như ký ức thời trẻ, trên cơ thể anh ta là nhiều vệt hằn của những nếp nhăn, nếu chỉ là một tuần, anh Mạc sao có thể thành ra như thế, ai mà tin nổi?

Cho nên tôi nói: “Không thể nào, chỉ có một tuần, tại sao anh lại biến thành như thế?”

Anh Mạc cười: “Tôi vốn dĩ trông như thế này!”

“Chẳng lẽ trước đây tôi nhìn thấy anh đều là giả?”

“Đúng thế.”

“Nhưng một người, tại sao ban ngày một hình hài, buổi tối lại một hình hài?”

Dưới ánh nắng, anh Mạc có bóng.

Người có bóng, ắt phải là người sống.

Hơn nữa, trên người anh ta có mùi máu, ma quỷ cũng có mùi máu tanh này, nhưng mùi máu tanh của ma quỷ thì có thêm mùi thối rữa. Mà anh Mạc lại có

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip