ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 107 : Ám sát

9:53

1450 chữ

Tiếng ve xa dần.

Dưới vòm cầu, Lý Bình An tỉnh lại, gió đêm mơn man trên mặt hắn, mang theo vài phần ấm áp.

Nắm lão Ngưu, đêm qua dùng một lượng bạc hán tử cho để uống rất nhiều rượu.

Không muốn xua tan chếnh choáng.

Bây giờ dưới chân giống như là giẫm trên bông, hơi lâng lâng.

Đi vào một chợ bán thức ăn tràn ngập các loại hương vị trong không khí.

Những chủ quán vừa hét lớn, vừa quạt mùi thơm.

Đầy tiếng rao hàng, mùi hôi thối trên người gà vịt tỏa ra.

Lý Bình An ngồi xuống một quán nhỏ.

Trong quán chỉ có một thực khách, trước mặt bày một bầu rượu, một đĩa thức nhắm và một bát mì Dương Xuân.

Lúc Tử Phòng gần đi có cho Lý Bình An một chút tiền.

Đủ để mua thức ăn mấy ngày.

“Hai bát mì Dương Xuân, không cần hành thái, không cần rau thơm, nhiều mì là được” Lý Bình An nói.

Chủ quán mì cũng không để tâm, gặp kiểu người này hoài.

Lúc này lên hai bát lớn đầy ắp mì sợi.

Không rượu không đồ ăn nên cũng vơi đi rất nhiều tư vị.

Đang ăn thì chợt nghe tiếng nói vọng đến từ phía sau.

“Ai u, đại nhân mù! Sao ngài lại ở chỗ này, mau trở về cùng ta đi”

Người đến là một quạt giấy trắng của Lưu Hưng đường, quạt giấy trắng là một cách xưng hô trên giang hồ.

Người được gọi như này có vai trò như một quân sư cố vấn bên cạnh lão đại của một bang phái. “Sao thế?”

Lý Bình An nghi ngờ.

Quạt giấy trắng nói:

“Ám sát thất bại rồi, hán tử kia chết”

Lý Bình An nhớ tới hôm qua hán tử nói xong việc thì muốn trở về thăm nương tử, mình còn cầm một

lượng bạc của hắn để uống rượu ngon nên không khỏi có chút tiếc hận.

Sau đó đến trước mặt chủ quán nói:

“Chủ quán, lại cho thêm hai phần mì chân giò nữa.

Không cần mì, chỉ lấy chân giò!”

Lão Long bang.

Ở thành nam Quảng Lăng phủ gần đây có một bang phái quật khởi.

Bang chủ Tào Quảng Sơn cầm đầu bang phái là quyền sư tới từ phương bắc.

Phạm tội ở phía bắc nên đã dẫn mấy đệ tử chạy tới Quảng Lăng.

Là người độc ác, tàn nhẫn nên đắc tội không ít người trên giang hồ. Nhưng công phu rất cao.

Sau khi tới nơi này, Tào Quảng Sơn có một thói quen đó là mỗi ngày sau bữa tối đều phải đi vài vòng quanh trường đình dọc theo hồ hoa sen.

Gọi là “dạo núi

Tương truyền là tổ tiên Tào gia từng lưu lại một bản quyền phổ của một ẩn sĩ, “Tẩu Sơn quyền”, đảm bảo cho Tào gia được giàu sang mấy đời, cũng đã năm đời rồi.

Tào Quảng Sơn cũng khoảng hơn bốn mươi tuổi, mặc một bộ quần áo rộng màu xám mộc mạc, ngậm một ống điếu, sải bước đi.

Nhìn kỹ sẽ nhận ra là không phải hắn đi bừa mà đi theo một quy luật.

Mỗi một bước đặt xuống thì bước chân sẽ nặng thêm một chút.

Theo đó, trên mặt đất cũng sẽ xuất hiện một dấu chân rõ ràng.

Khoảng thời gian này, con đường hồ hoa sen này đã bị hắn giẫm đầy dấu chân.

Một màn làm cho người ta ngạc nhiên.

Đối diện có một bóng người đi tới nhưng toàn bộ khuôn mặt đã được giấu ở trong mũ rộng vành. Có lẽ là hắn không muốn để cho người ta trông thấy mặt mũi của mình.

Tào Quảng Sơn tỏ vẻ hoàn toàn không thèm để ý đến người kia, vẫn bước từng bước nhịp nhàng.

Nhưng ánh mắt của hắn lại đang xem chừng tay của đối phương.

Quan sát mỗi một động tác của đối phương, vô cùng thận trọng.

Đó là một đôi luyện võ tay, nhìn qua là

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip