Chương 108 : Mới đến Quảng Lăng
1649 chữ
Gió thu, trăng vàng, nước lạnh.
Dạ thị thiên đăng chiếu bích vân, cao lâu hồng tụ khách phân phân.
(Trích thơ “Dạ khán Dương châu thị” của Vương Kiến)
(Tối trời đèn tỏ sáng cả mây, lầu cao nến đỏ khách vui vầy.)
Mới đến Quảng Lăng, không ngắm phong cảnh, trước ngắm phố phường.
Phù quang lược ảnh, phồn hoa chỉ như cái bóng thoáng qua, đẹp nhưng vô nghĩa.
Đình đài lầu các xen nhau, chiếm hết phong tình cuối thu.
Quảng Lăng khắp nơi là cảnh đẹp, du khách nhìn ngắm say sưa.
Đến thì phồn hoa, đi thì tĩnh mịch.
Có thể ngắm nhìn núi non xanh biếc đẹp như tranh, cũng có thể ở giữa phồn hoa tìm được trái tim
của mình.
Thưởng thức nét kỳ diệu, cảm nhận đủ sắc hương.
Lý Bình An cầm cây gậy trúc trong tay, dắt lão Ngưu đi dưới ánh đèn đường.
Mặc dù không thể thấy được vẻ đẹp kỳ diệu nhưng lại có thể cảm nhận được tư vị ở trong đó.
Lão Ngưu kêu ừm… ó miêu tả lại cảnh sắc này của Quảng Lăng phủ cho Lý Bình An.
Một người một trâu đi rất chậm.
Ánh trăng tràn ngập trên đường, rọi sáng đá lát đường, phản chiếu ánh xanh như tuyết. Người đi đường như dệt, có người đang đứng lại, có người thì cưỡi ngựa đi.
Trên mặt đất lưu lại một cái bóng nhàn nhạt.
Lão Ngưu miêu tả quần áo mà những người phụ nữ trên đường mặc cho Lý Bình An.
So với kinh thành thì cách ăn mặc trang điểm lộng lẫy, cởi mở hơn rất nhiều.
Trên đường lớn uốn lượn, các nàng đứng chung một chỗ làm cho cả con đường giống như một dòng sông đầy đủ mọi màu sắc.
Lý Bình An không nhịn được mà nói:
“Lão Ngưu, đừng chỉ giới thiệu dáng vẻ nữ nhân”
Lão Ngưu ủi ủi Lý Bình An, có lẽ là đang nói tiểu tử ngươi nên tìm một đối tượng.
Cứ đi mãi, người xung quanh cũng vơi đi rất nhiều.
Cũng không biết sau bao lâu, Lý Bình An ngồi xuống một quán trà, nhẹ nhàng thở ra một hơi.
Ở chỗ này, có người được phong quang, cũng có người chịu cô đơn.
Có người đến, có người đi, có người ở lại
Lý Bình An nghĩ đến khi mình rời đi, không mong có thể thu được cái gì viển vông, chỉ cần ít nhất là không phải mất đi cái gì.
Lý Bình An rất hào hứng lấy đàn nhị ra và kéo làn điệu quen thuộc.
Tiếng đàn thuần khiết, như mưa rơi xuống núi đá, khi thì kéo dài, lúc lại dịu dàng đi thẳng vào lòng người.
Thường nói: Người lạ làm trò quen ai cũng thấy mới mẻ.
Quảng Lăng phủ có nhiều tiếng đàn để mua vui nhưng người kéo đàn nhị tốt như vậy thì lại thật sự hiếm thấy.
Rất nhanh đã có rất nhiều người vây quanh và liên tục có người ném tiền ra.
Người trong thành đa phần đều có gia cảnh giàu có nên cũng không ai quan tâm đến số tiền này. “Thiếu gia, chúng ta đi xem hoa đăng hạ?”
Nha hoàn Lan Nguyệt hỏi.
Yến Thập Tam cười gật đầu, đột nhiên chú ý tới một chỗ có rất nhiều người vây quanh, không khỏi hiếu kỳ mà đi đến.
Khác với nghệ sĩ giang hồ trong tưởng tượng của hắn.
Cả người mặc một bộ đồ xanh, đội mũ rộng vành, sắc mặt bình lặng như nước, có vài phần khí chất giang hồ.
Tiếng đàn nhị chậm rãi chảy vào tai.
Vốn dĩ Yến Thập Tam chỉ hiếu kỳ nghe thôi nhưng ai ngờ cái âm sắc đơn thuần kia lại lập tức hấp dẫn hắn.
Giai điệu du dương, chậm rãi, rõ ràng len lỏi vào trong tâm can.
Càng tấu càng nhanh, càng làm cho người nghe trầm mê.
Phảng phất như thủy triều dâng trào trong đêm khuya, dội lên từng đợt
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền