Chương 56 : Học nghệ
1654 chữ
Sớm sớm lên núi Thiên Trúc, nắng mai chiếu rọi khung cảnh sáng bừng.
Lý Bình An dậy sớm, ngồi ở mép giường luyện đi luyện lại Niết Bàn kinh.
Thời gian trôi qua, , hắn đọc đi đọc lại kinh văn.
Cẩn thận cảm nhận hàm nghĩa trong đó, đột nhiên câu từ trở nên rộng mở rõ ràng.
[Mệnh cách “siêng năng bù khuyết điểm” được kích hoạt
Lý Bình An vô tình bước vào trạng thái quan tưởng quên mình.
Đắm chìm trong kinh văn huyền ảo, lòng yên bình đến lạ.
Không biết qua bao lâu, tinh thần Lý Bình An phục hồi trở lại.
Cả người thoải mái trước nay chưa từng có.
Giống như sau một thời gian dài mệt nhọc và đau đớn bất ngờ có được cảm giác yên bình và tự do.
Giống như một hồ nước khô cạn được một dòng nước rót vào, sự sống tràn đầy.
Thời gian ba bốn ngày trôi qua rất nhanh.
Trong tiểu viện thỉnh thoảng truyền đến tiếng vang xé gió.
Lý Bình An hoạt động thân thể đã lâu không nhúc nhích, bước dần vào giai đoạn trở nên tốt hơn. Bầu trời trong xanh như vừa được gột rửa, mát mẻ, tươi mới.
Dựa vào “Niết Bàn kinh” và mệnh cách “Cần cù bù khuyết điểm”.
Mặc dù chân khí kia trong cơ thể Lý Bình An vẫn chưa được tiêu hóa hoàn toàn và cũng đã hoà vào mạch máu.
Tuy vậy cũng tuyệt đối không thể gây ra chuyện nguy hiểm đến tính mạng hắn như lần trước nữa. Phần còn lại chỉ là vấn đề thời gian.
Hắn vốn nghĩ rằng những ngày kế tiếp sẽ dài và buồn tẻ, nhưng đã xảy ra một chuyện thú vị.
Lý Bình An đã biết được chuyện Vương Sơn trả nợ cho mình.
Dù như thế nào thì cũng là nhận được nhân tình của người ta.
Không nói một tiếng cám ơn chỉ sợ là không được.
Nghĩ đến trong phủ Vương gia không thiếu thứ gì, Lý Bình An hái một bao lớn quả chà là từ trên cây trong sân xuống, coi như là biểu lộ tâm ý.
Vương Sơn nhân cơ hội giữ Lý Bình An lại trong phủ ăn một bữa cơm.
Tranh thử trong khi ăn cơm uống rượu mà hết lời khen gợi tài nghệ đàn nhị của Lý Bình An, rồi gọi nhi tử của mình là Vương Nghị đến.
Cẩn thận nói muốn cho Vương Nghị đi theo Lý Bình An học đàn nhị.
Đây không phải vấn đề lớn gì, chỉ là Lý Bình An không hiểu trong hồ lô Vương Sơn rốt cuộc bán thuốc
gì.
Nghĩ đến Vương Sơn chắc cũng không phải đơn thuần muốn nhi tử Vương Nghị học đàn nhị, nguyên nhân trong đó thì Lý Bình An cũng không tuỳ tiện hỏi.
Nếu Vương Sơn không muốn nói, hỏi nữa cũng vô dụng.
Lý Bình An có hơi từ chối nhưng Vương Sơn nhất quyết kiên trì. Nếu lại từ chối sẽ không nể mặt mũi đối phương, đành phải đồng ý.
Ngày đầu tiên Vương Nghị đi học cưỡi một con ngựa lớn màu đỏ thẫm.
Mặc đồ sang trọng, trong tay mang theo lễ bái sư mà phụ thân hắn dặn dò đưa tặng Lý Bình An.
Lý Bình An không có vật gì tặng lại, chỉ có thể kéo một tiểu khúc nhỏ.
Vương Nghị thật sự không biết học kéo nhị khúc có công dụng gì.
Có thời gian, ở trong sân đánh thêm mấy lần quyền chẳng phải là tốt hơn sao.
Khi Vương Nghị tìm đủ mọi cách để từ chối không đi lại bị phụ thân nhắc đi nhắc lại, hắn cũng không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể làm theo.
“Tiên sinh”
Vương Nghị xuống ngựa, cung kính hành lễ với Lý Bình An.
Lý Bình An nhìn lễ vật trong tay, cười một tiếng.
Vương Sơn là một người thông minh.
Tặng quà không phải là tặng đồ đắt nhất, mà là tặng đồ thích hợp
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền