ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 57 : Đánh cược

1608 chữ

“Kiếm khách Tây Vực đó gần đây lấy được rất nhiều danh tiếng, đặc biệt là số tiền cược trong các sòng bạc ngầm càng lúc càng lớn”

Từ ban đầu đánh cược ai có thể đánh bại hắn, đến bây giờ đã chia nhỏ ra người khiêu chiến ở bước thứ mấy thì ngã xuống, hai người sẽ xuất ra bao nhiêu chiêu…

Chúng ta nhận được tin tức, người này mấy ngày nữa sẽ rời khỏi bốn trấn An Bắc.

Thế nào, ngươi có hứng thú đánh thắng hắn hay không.

Đến lúc đó chúng ta sẽ thắng một khoản lớn.

Lý Bình An im lặng một lát:

“Như thế có quá nổi bật hay không?”

“Lúc đó ngươi che mặt là xong”

Mã tam nương nói một cách thờ ơ.

“Nhưng nguyên tắc của ta..”

“Tiền đánh cược chia bốn sáu!”

“Đồng ý!”

“Mau mau! Còn nửa canh giờ cuối cùng trước khi kết thúc đặt cược, những người muốn đặt cược thì nhanh lên, đừng để lỡ cơ hội.

Một hán tử mặc trang phục màu xanh lớn tiếng hô.

Vừa hô xong, bên kia đã có người hô rót trà.

Hán tử vội vàng chạy xuống.

Sòng bạc trên lầu, quán trà dưới lầu kết hợp với nhau càng thêm náo nhiệt.

Có hơn hai trăm sòng bạc ở trên phố phường bốn trấn An Bắc, tửu lâu, quán trà, kỹ viện đều là nơi đánh bạc.

“Nhị ca, ngươi còn chưa nghĩ ra sao? Kiếm khách Tây Vực chắc chắn thắng, không cần nghĩ nữa.

Lưu Nhị như một cọng cỏ dại không nơi bấu víu, khó xử nhìn hai tấm thẻ bài trên tay. Kiếm khách Tây Vực đã là tướng bất bại.

Nhưng lần này, Mã tam nương của Lệ Xuân viện đã đặt cược một số tiền lớn, đánh cược là kiếm khách Tây Vực bại.

Mã tam nương sẽ không đánh trận mà không chắc chắn.

Lưu Nhị nghi ngờ trong chuyện này có gì đó mờ ám nên do dự không dám quyết định.

Đúng lúc này, có tiếng bước chân vang lên.

Lý Bình An đi tới.

Lưu Nhị nhìn thấy hắn, hơi kinh ngạc:

“Người mù, ngươi như thế nào cũng tới đây đánh bạc?”

Lý Bình An đặt một cái túi trong tay xuống:

“Trong sân nhà có cây chà là kết quả chín, ta vừa lúc đi ngang qua, mang cho Nhị ca một ít.

Lần trước Nhị ca thay ta giải vây trả tiền cơm, ta còn chưa cảm tạ Nhị ca.

“Việc nhỏ việc nhỏ”

Lưu Nhị khoát tay áo, bỗng nhiên lại nhớ tới cái gì.

“Ai, đúng rồi, ngươi cùng Vương gia tiền trang Vương chưởng quỹ làm sao quen biết?”

Lý Bình An thuận miệng nói:

“Vương chưởng quỹ chỉ là thích khúc nhạc của ta.

Lưu Nhị hiểu ra gật gật đầu.

Lần trước Vương Sơn thay Lý Bình An trả tiền, hắn còn tưởng rằng Lý Bình An và Vương Sơn có quan hệ gì.

“Người mù ngươi tới thật đúng lúc, xem giúp ta cược ai thắng?”

Lưu Nhị thật sự rối rắm muốn chết, nên thuận miệng hỏi Lý Bình An làm như thế nào.

“Cá cược

: về bản chất là một trò chơi mạo hiểm, xác suất thắng thua là một nửa.

Thay vì rối rắm không bằng giao cho vận mệnh”

“Giao như thế nào?”

Lưu Nhị hỏi.

Tay Lý Bình An đưa ra cầm tấm thẻ bài trong tay phải của Lưu Nhị.

Đợi Lý Bình An rời khỏi quán trà, Lưu Nhị phục hồi tinh thần nhìn tấm thẻ trong tay suy ngẫm.

Hàng ngàn tiếng sấm nổ ầm ầm liên tục, mưa rơi như trút nước.

Vương Nghị nhìn bên ngoài mưa to:

“Phụ thân, mưa lớn như vậy, hôm nay con có thể không đến nhà Lý tiên sinh học đàn nhị được không?”

“Không được!”

Vương Sơn ngay lập tức từ chối.

“Phụ thân cho con xin phép nghỉ một ngày”

Vương Nghị cầu xin.

“Không được!”

Vương Nghị biết mình nói không thay đổi được ý phụ thân, trong lòng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip