Chương 69 : Toàn tâm toàn ý
1670 chữ
[Đinh đong, chúc mừng ký chủ
[Nhị Tuyền Ánh Nguyệt LV3 (1000/10000)]
[Chúc mừng kí chủ thu được mệnh cách màu xanh: Toàn tâm toàn ý
[Hiệu quả: Nâng cao độ tập trung khi đọc sách và tu luyện, ý chí được củng cố]
Hệ thống vang thông báo.
Lý Bình An hơi sửng sốt, lần trước đạt được chính là mệnh cách màu trắng [Cần cù bù khuyết điểm]
Lần này là [Toàn tâm toàn ý
Đẳng cấp mệnh cách chia là trắng, xanh, cam, đỏ, lam, tím, vàng.
Cả hai lần hắn đạt được đều là phụ trợ có lợi hiệu quả cho tu hành. Không tệ, không tệ.
Lý Bình An hài lòng gật đầu, cất đàn nhị đi về nhà.
Chuẩn bị muốn thử mệnh cách mới có được này.
Sau khi về đến nhà, Lý Bình An nhanh chóng thử một lần, thấy thật sự rất tốt.
Thông thường cần phải mất hơn hai mươi hơi thở mới có thể tiến vào trạng thái quan tưởng. Hiện giờ chỉ cần năm sáu hơi thở là đã tiến vào quan tưởng, hơn nữa tu luyện càng dễ dàng hơn. Lý Bình An đắm chìm trong tu luyện một đêm không ngủ.
Lý Bình An xoa xoa trán.
Một đêm tu luyện này mạnh hơn rất nhiều so với bốn đêm tu luyện trước.
Dùng khăn ướt lau mặt, thay một bộ quần áo, thu dọn đồ đạc đi ra ngoài.
Hắn lại dắt lão Ngưu đi ra phố.
Người ăn mày đang dựa vào thân cây nhắm mắt dưỡng thần nghe thấy tiếng động nên nhanh chóng mở mắt.
Lý Bình An ném cho hắn một viên kẹo bơ một đứa nhóc cho mình.
Tên ăn mày cũng biết sơ Lý Bình An.
Lúc có tiền, Lý Bình An thường thường sẽ cho hắn ba quả dưa và hai quả chà là.
Khi nào không cho chứng tỏ Lý Bình An không có tiền.
Thường chỉ là một thời gian ngắn là không cho, nhưng dạo này đã rất lâu không thấy đối phương rộng rãi.
Lý Bình An đặt băng ghế xuống, lão Ngưu ngẩng đầu.
Trên cổ lão Ngưu đeo một tấm bảng: Thư nhà một bức mười tám văn, câu đối phúng điếu năm văn. Lý Bình An tách một viên kẹo nhỏ ra làm hai nửa, một nửa cho lão Ngưu.
Lý Bình An đã làm ông đồ gần nửa tháng rồi.
Lúc mới bắt đầu, không ai tin một người mù biết viết, có ngày không nhận được một công việc nào. Hiện tại cũng đã có mấy vị khách quen, một ngày có thể viết khoảng hai bức thư nhà, thỉnh thoảng còn có thể viết câu đối phúng điếu.
Con đường nóng như lò lửa, nóng đến mức khiến người ta không thở nổi.
A Lệ Á và Triệu Linh Nhi xách giỏ nhỏ, vui vẻ chạy trên đường. “Ngươi chạy chậm thôi”
Triệu Linh Nhi nói.
Rẽ vào một ngõ nhỏ, nàng đụng phải một người.
Tiểu cô nương ngã phịch dưới đất, một chồng giấy rơm trong giỏ nhỏ rơi khắp nơi.
Triệu Linh Nhi hít thở đều một hơi, nhanh chóng nói xin lỗi:
“Ta xin lỗi”
Chung sư phụ nhàn nhạt cười, vung nhẹ tay.
Giấy rơm đang bị gió cuốn bay khắp nơi được một luồng lực nhẹ nhàng kéo tới xếp trong tay Chung sư phụ.
“Liên vũ bất tri xuân khứ, nhất tình phương giác hạ thâm.
(Trích thơ “Hỉ Tình” của Phạm Thành Đại)
(Xuân qua chưa mùa mưa còn chẳng biết
Nắng vàng giòn mới tỏ hè đã lâu.)
Ý tỏ câu xuôi, chỉ là ngắt có đột ngột, như thể chỉ có nửa bài thơ.
“Nhất tiêu nhất kiếm bình sinh ý, phụ tận cuồng danh thập ngũ niên. (Trích thơ “Mạn cảm” của Cung Tự Trân)
(Sáo bên văn sĩ, võ bạn kiếm
Xã hội song toàn, chí đời ta
Mười lăm năm qua đòi cải cách
Tự huyễn danh cả, uổng công ha.)
“Nhất tiếu xuất môn khứ, thiên lý lạc hoa phong”
(Trích thơ “Thủy điệu ca
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền