Chương 70 : Thanh toán
“Tiên sinh, người đó là ai vậy?”
Sau khi mấy người đi khỏi, A Lệ Á hỏi Lý Bình An.
“Chung sư phụ, một trong bốn nho sĩ của học viện, đại nho nổi tiếng thiên hạ, học thức uyên bác, nhất là trình độ thơ ca.
Triệu Linh Nhi khó hiểu hỏi:
“Tiên sinh, ngài biết người đó, vậy tại sao vừa rồi lại giả vờ không biết?”
Lý Bình An mặc dù là người mù, nhưng hai tai không điếc với những chuyện ngoài cửa sổ.
Thời đại này giấy không đắt, chỉ riêng ở bốn trấn An Bắc đã có hơn hai mươi tờ báo hàng tháng do quan phủ và dân gian phát hành.
Trên đó đơn giản viết về “quốc thái dân an” “mưa thuận gió hòa”, và rất nhiều tin đồn khắp nơi.
Cho nên không ngạc nhiên khi Lý Bình An biết học viện với tiếng tăm lẫy lừng và Chung sư phụ. Lý Bình An thản nhiên cười:
“Ta nói biết thì sẽ rất phiền toái, ta không thích hợp ở nơi đó, ngược lại các ngươi trở về nói lại với cha mẹ một chút, đây là một cơ hội tốt.”
“Lão sư, chúng ta đến đây không phải là để đưa hai cô bé kia đi sao? Vì sao ngài còn muốn đưa thêm cả hai cậu bé?”
Cảnh Dục khó hiểu hỏi.
“Có lẽ sẽ rất thú vị.”
“Còn Lý Bình An thì sao? Thật trùng hợp, hai cô bé này đều là đệ tử của hắn.
Chung sư phụ cười nhẹ không nói gì.
Tại Triệu phủ.
“Học viện sao!?”
Phụ thân Triệu Linh Nhi là Triệu Giai ngồi ở trong đại sảnh nghe nữ nhi nói lại sự việc. Vừa uống một ngụm trà thì phun ra.
Triệu Giai là người đọc sách rất nổi tiếng, lời nói cử chỉ đều rất phong độ tao nhã.
Triệu Linh Nhi chưa từng thấy phụ thân như vậy.
Nhưng cũng khó trách, học viện là nơi mà người đọc sách trong khắp thiên hạ mộng tưởng.
Triệu Giai theo đuổi cả đời cũng không thể có được.
Triệu Linh Nhi lại vô duyên vô cớ có cơ hội tiến vào học viện, thật đúng là phúc khí của nàng.
Triệu Giai đi tới đi lui trong đại sảnh:
“Học viện… Học viện…
Bỗng nhiên, hắn ngẩng đầu lên.
“Chung sư phụ bây giờ ở đâu?”
“Ta đưa cha đến đó”
Triệu Linh Nhi nói
. Không phải là kẻ lừa đảo chứ?”
Triệu Giai phục hồi lại tinh thần từ trong kích động, theo lý, xác suất xảy ra chuyện tốt thế này thật sự là quá nhỏ.
Triệu Linh Nhi nhớ lại ấn tượng của mình khi lần đầu gặp Chung sư phụ, lắc đầu đáp:
“Nữ nhi cảm thấy người đó không giống giả
“Lão gia, lão gia!”
Hạ nhân đi vào.
“Lão gia, bên ngoài có người tìm ngài?”
“Người nào?”
“Còn gửi cho ngài một bái thiếp”
Triệu Giai nhận lấy mở tấm thiếp ra, bên trong có mấy dòng nhỏ, chữ viết cứng cáp. Cảm thấy rất quen mắt, cho đến khi nhìn thấy chữ ký tên – Chung sư phụ.
Lúc này Triệu Giai mới đột nhiên phản ứng lại, đây là chữ viết của Chung sư phụ. Người đọc sách trong Đại Tùy không ai không biết biết chữ của Chung sư phụ.
Có không ít người còn chuyên môn nghiên cứu loại chữ này, hình thành thể chữ “Chung” ngày nay.
“... Cha?”
Triệu Giai nhanh chóng tỉnh táo lại:
“... Mau! Mau mời vào!”
“Quân đội Đại Tùy không phải chưa bao giờ đến bốn trấn An Bắc sao? Đang định làm gì đây?” “Đúng vậy, sao ta thấy rất kì lạ.
“Mấy ngày tới đây tốt nhất là ít ra ngoài.
Trong một đêm, bốn trấn An Bắc đã thay đổi.
Hai vạn thiết kỵ Đại Tùy đã đến đóng quân ở bốn trấn An Bắc, thanh thế to lớn trước nay chưa từng
có.
Ngay sau đó là chấn chỉnh quan lại địa phương quy mô lớn.
quan
Một số lượng lớn quan
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền