Chương 71 : Xuôi nam
1686 chữ
Lý Bình An chưa cho nhóm người Vương Sơn một câu trả lời chắc chắn.
Sau mấy ngày, tình hình hỗn loạn vẫn chưa dừng lại.
Thậm chí có xu hướng ngày càng nghiêm trọng hơn.
Lúc này, Lý Bình An mới quyết định tạm thời rời khỏi bốn trấn An Bắc, tránh đi đầu sóng ngọn gió.
Vì thế, Lý Bình An nhận lời với nhóm người Vương Sơn.
Trước khi đi một ngày, hắn tình cờ biết được Lưu Nhị đã bị tống giam.
Lưu Nhị coi như là một người bằng hữu của hắn.
Nên Lý Bình An mua mấy món ăn, một vò rượu đi tới nhà giam thăm Lưu Nhị.
Không ngờ, tâm trạng Lưu Nhị rất thoải mải, cũng không vì bị vào tù mà uể oải hay chán nản.
“Phía trên nói, tình hình của ta hiện tại ngồi trong này chắc chừng năm sáu năm.
Lưu Nhị cắn đùi gà, vừa ăn vừa nói.
“Vào tù đã là tốt rồi, ta có rất nhiều người quen đều đã bị tra tấn chém đầu, ta coi như là may mán.” Lý Bình An lại rót cho hắn một chén rượu:
“Uống nhiều một chút, sau này cơ hội uống sẽ ít đi.
Lưu Nhị hào sảng cười đáp:
“Người mù, lão tử quả nhiên không nhìn lầm người, ngươi rất biết trước biết sau.
Lý Bình An mỉm cười, không nói gì.
Lưu Nhị lại nói tiếp:
“Đừng thấy tiểu gia ta hiện tại sa sút, thế nhưng cuộc đời lên lên xuống xuống là chuyện thường tình, nói không chừng ngày nào đó ta sẽ trở lại lúc huy hoàng”
Lý Bình An thấy Lưu Nhị còn lòng tin vào tương lai, cũng không lo lắng tâm trạng của hắn nữa.
Lý Bình An cũng nhờ Vương Sơn mang một ít đồ ăn cho các đồng nghiệp lúc trước của mình ở Lệ Xuân viện.
Hắn không tiện xuất hiện, chỉ có thể làm phiền Vương Sơn.
Sau khi sắp xếp mọi thứ hợp lý thỏa đáng.
Đêm trước ngày lên đường, Lý Bình An không ngủ.
Hắn ngồi dưới gốc cây chà là.
Những suy nghĩ trong đầu như nước thủy triều, hắn nghĩ đến từng người mình đã gặp gỡ.
Nghĩ tới những chuyện đã xảy ra, nghĩ về quá khứ, nghĩ tới tương lai…
Lại cảm thấy mình giống như đang suy diễn quá nhiều, cũng chẳng phải mình sẽ không trở về đây
nữa.
Vì thế hắn lập tức điều hoà hơi thở, tiến vào trạng thái quan tưởng.
Sáng sớm ngày hôm sau.
Mặt trời đỏ như lò thép nóng chảy, phun ra từng tia ánh sáng vàng chói mắt.
Lý Bình An dắt lão Ngưu đi đến cửa thành, tay cầm gậy trúc, lưng đeo đàn nhị.
Bên hông treo một cái hồ lô rượu lớn bằng bàn tay.
Nhìn mức độ mài mòn trên bề mặt hồ lô rượu thì biết đã dùng rất lâu.
Hành lý của hắn bây giờ không có gì khác với hành lý năm đó lúc hắn đến bốn trấn An Bắc. Một lúc sau, bốn thiếu niên vội vã chạy tới.
Bọn họ đều cõng hành lý trên lưng, biểu cảm trên mặt bốn người không giống nhau. A Lệ Á dường như đã khóc rất nhiều, hốc mắt đỏ hoe, nàng vừa chào tạm biệt chị gái. Vẻ mặt Vương Nghị thì hưng phấn, khát khao về thế giới bên ngoài.
Bàn Tuấn gặm trái cây, đi chậm rãi, cũng không quan tâm có thể vào học viện gì đó hay không. Dáng vẻ Triệu Linh Nhi cố gắng giả bộ bình tĩnh, nhưng sự bất an trong mắt vẫn bán đứng nàng.
Ngoại trừ bốn thiếu niên, Vương Sơn còn phái tới hai gã hộ vệ.
Thôi Thành, Thôi Tài.
Huynh đệ hai người đều đã làm môn khách ở vương phủ một thời gian dài, bọn họ rất được Vương Sơn tín nhiệm.
“Quay đầu nhìn lại một chút đi, không biết chúng ta khi nào mới có thể trở về.
Lý Bình An nhìn mấy nam nữ thiếu
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền