Chương 761 : Tạm biệt
Chu Hữu Tài nhìn cô bé hỏi: “Ngon không?” Cô bé ngẩng đầu, nhìn hắn.
“Ngon”
“Cho ông ôm một cái nhé.”
Cô bé lùi về sau, rõ ràng là không muốn.
Chu Hữu Tài cũng không ép cô bé, hắn nhìn sang người áo xanh đang đứng bên cạnh cô bé này. “Em bé nhà ngươi rất đáng yêu.
Có vẻ như cô bé rất bất mãn với cách xưng hô của hắn.
Lý Bình An cười: “Đúng vậy, em bé nhà ta vẫn luôn đáng yêu và hiểu chuyện
Chu Hữu Tài quan sát Lý Bình An một lượt, nhìn dáng vẻ của người này không giống thôn phu xóm núi bình thường.
“Hôm nay là ngày vui của nhà họ Chu, tại hạ nghe tin không mời mà tới uống chén rượu mừng” “Haha, cứ uống cứ uống”
Chu Hữu Tài hoàn toàn không nhận ra người bạn đồng hành năm xưa.
Hắn đã rất già rồi, tuy nói hắn có chút tu vi, thế nhưng hắn cũng đã đến tuổi gần đất xa trời, hai mắt mờ đục, trí nhớ cũng bị suy giảm.
Huống chi đã qua mấy trăm năm, cho dù gặp lại những người bạn cũ thì hắn cũng nghĩ rằng, những người bạn kia hẳn là đã già như mình mơi sphair.
Bởi vậy, hắn hoàn toàn không hề liên tưởng người trước mặt này là bạn đồng hành khi xưa với mình.
“Tại hạ xin kính Chu lão gia một chén”
Lý Bình An nhìn người xưa ngày một già đi, cũng không có dự định nhận người kia.
Chỉ giơ chén rượu lên, mang theo một chút hoài niệm.
Chu Hữu Tài vốn muốn từ chối, đã lâu rồi hắn không uống rượu. Thực tế là cơ thể của hắn không cho phép hắn làm vậy.
Chỉ là nhìn người áo xanh trước mặt, khiến hắn có một cảm giác thân thiết đến khó tả.
Chu Hữu Tài nâng chén rượu lên, cùng hô to.
“Uống!”
Rượu vừa vào miệng, mang theo hương vị khi xưa.
Chu Hữu Tài không nhịn được thở ra một hơi, sảng khoái!
Thế là lại uống liên tục ba chén, cho đến khi người bên cạnh khuyên hồi lâu, hắn mới chịu dừng lại.
“Lão gia, lão gia không thể uống nữa đâu. Để ta đỡ ngài về.”
Người làm đỡ Chu Hữu Tài về phòng, lúc sắp đi còn liếc xéo Lý Bình An một cái.
Như là đang rất không vừa lòng vì Lý Bình An để cho lão gia nhà hắn uống rượu.
Lý Bình An đặt chén rượu xuống, cũng chẳng sao.
Hắn tự rõ, đại nạn của cố nhân xảy ra ngay trong mấy ngày này.
Đêm đó, bởi vì uống rượu.
Chu Hữu Tài ngủ rất say, trong lúc mơ màng hắn nhìn thấy hai bóng người đứng trước gương.
Chu Hữu tài còn tưởng là người làm, hắn phất phất tay.
“Các ngươi lui xuống đi.
Chỉ là một lát sau, khi hắn mở mắt thì phát hiện hai bóng người kia vẫn đứng đó.
Hắn bỗng cảm giác được có gì không đúng, thế là mở to mắt ngồi dậy.
Hai người trước mặt âm khí rất nặng.
Một người lè lưỡi, một người chỉ cao vẻn vẹn 5 thước, mặt đen kịt.
“Chu công, tuổi thọ của ngài đã tận”
Người mặt đen kịt khách khí nói.
Cảm xúc của Chu Hữu Tài cũng không biến hóa quá lớn, hắn nghĩ, ta chết à…....
Ừm chỉ là một cảm giác thoải mái mà thôi.
Đời này của hắn không còn gì hối hận.
Thủa thiếu thời theo đuổi giấc mơ, lớn lên nối nghiệp gia đình.
Bình thường vui thì làm việc thiện, hỏi dân nghèo ở phủ Đại Thuận, làm gì có ai chưa nhận ân huệ của Chu công.
Con cháu đầy đàn, hiếu thảo ngoan ngoãn.
Đời này của hắn như vậy là quá đáng giá rồi.
Chu Hữu Tài thi lễ: “Làm phiền hai vị
“Chu công không cần khách khí như vậy. Ngài còn nhớ tiểu nhân là ai không?”
“Ngươi…ngươi là?”
“Tiểu nhân là
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền