Chương 762 : Lại về Vân Châu
Vân Châu.
Ánh chiều tà nhuộm màu chân trời, nhìn bằng mắt chỉ có thể nhìn thấy một tia sáng đâm lên trời
Thủy triều xuống, nước biển đang rút dần.
Trên bờ biển có khá nhiều người, họ đều đeo theo một cái giỏ, cúi đầu xuống cát nhặt nhạnh gì đó. Những người dân sống ven biển sẽ căn cứ theo quy luật lên xuống của thủy triều, tranh thủ khi thủy triều vừa mới rút, họ sẽ chạy ra bờ biển nhặt hải sản mắc trên bãi đá do thủy triều quấn đến. Dân ở đó tự gọi là đi biển bắt hải sản.
Dân đi bắt hải sản tự sắm cho mình đủ loại công cụ, nhưng chung quy vẫn chia làm bốn dạng
Bao tay, sọt, cái móc, cái xẻng.
16:25
Tôn Hải từ nhỏ đã sống trên biển, bởi vậy không cần những công cụ này, hắn chỉ toàn dùng tay nhặt.
Nhà họ Tôn coi thuyền là nhà, đánh bắt cá là nghề nghiệp, nhiều đời lênh đênh trên biển.
Dân biển giống như nhà bọn họ, không hiếm gặp trên bờ biển này.
Không mất bao nhiêu thời gian cái giỏ phía sau Tôn Hải đựng đầy hải sản.
Hắn đưa giỏ cho đứa em trai nhỏ của mình, sau đó bơi ra chỗ sâu hơn.
Càng cách bờ biển xa, màu nước càng đậm.
Sóng biển mênh mông phía xa, khiến hắn không khỏi có chút ngây dại.
Bỗng nhiên, tay của hắn chạm phải một nhúm lông âm ấm, thấy lạ hắn bèn dùng sức kéo một cái.
Liền nhìn thấy một sinh vật sống đang nằm trong tay của hắn.
Khi hắn nhận ra đây là một con mèo, không khỏi giật mình, nhất thời lỡ tay buông mèo kia ra.
Sao trong biển lại có mèo được nhỉ?
Mèo con lại rơi xuống nước.
Tôn Hải ở phía trên, chỉ ngoi ra một cái đầu.
Đây là khu nước sâu, người không rành bơi không dám tới nơi này du lịch.
Lúc này, nếu không phải phía sau còn có rất nhiều người thì có lẽ Tôn Hải đã gào lên rồi. “Soat!”
Một con quái vật khổng lồ chui từ trong mặt biển ra.
“Có yêu quái!!!”
Tôn Hải quay đầu bơi về, vừa bơi vừa hô to.
Có mèo thì ừm, nhưng đù mé sao lại có cả trâu thế này?
Yêu quái! Chắc chắn đó là yêu quái
“Tiểu huynh đệ đừng hiểu lầm, chúng ta không phải là yêu quái. Sau lưng vang lên một giọng nói ôn hòa.
Tôn Hải
quay đầu nhìn, liền thấy một người đang ngồi trên đầu trâu.
Nếu người kia có dáng vẻ đáng sợ, chắc chắn Tôn Hải cũng sẽ coi người đó là yêu tinh, nhưng mà người kia chỉ đội mũ rộng vành, hơn nữa cảm giác rất hiền.
Giống như là một thầy dạy học, ôn tồn lễ độ.
Tôn Hải sửng sốt một chút.
Lý Bình An vắt vắt mảnh áo ướt trước ngực, không nhịn được phàn nàn với lão Ngưu: “Ta đã bảo ngươi ngủ thì đứng đánh rắm rồi mà, bùm một cái, đẩy thuyền tới tận nơi này”
Lão Ngưu yếu ớt phản bác, ai nhịn được rắm bao giờ.
Cũng may chỗ này gần bờ biển, cuối cùng một người một trâu một mèo cũng đã tới bờ.
Tôn Hải đứng cách đó không xa, còn dùng ánh mắt tò mò nhìn bọn họ.
“Các ngươi…đến từ đâu?”
“Phía bên kia biển.
Lý Bình An cởi áo ngoài ra, cũng không để ý đến dáng vẻ kinh ngạc của Tôn Hải.
“Phía bên kia biển? Đùa à” Tôn Hải thầm thì.
“Tiểu huynh đệ, hướng kia là hướng vào thành phải không?”
“...A…đúng”
Tôn Hải do dự một chút: “Ta có thể dẫn các ngươi đi, từ chỗ này đi vào thành còn phải đi một quãng dài, ngươi tới trấn chúng ta trước đi.
Tôn Hải nói như vậy, không phải là xuất phát từ thiện ý, mà là chú của hắn mở khách sạn trong trấn, hắn kiếm được
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền