Chương 812 : Chương cuối II
Một người áo xanh dắt một con nghé con chậm rãi đi trên đường. Lý Bình An ngồi xuống một quán trà, tháo nón xuống.
“Cho một bình trà”
“Vâng, có ngay!”
Lý Bình An nhìn mọi thứ xung quanh, tinh thần hắn vẫn còn có một chút mê mang.
Hắn không có cảm giác về cái chết, chỉ cảm thấy mình như vừa ngủ một giấc. Hỏi thăm người bên
ngoài mới biết được, khoảng cách từ trận đại chiến kia đến lúc này đã qua bốn trăm năm.
Chớp mắt đã là bốn trăm năm.
“Bánh bao nhân thịt bò tươi ngon đây!”
“Um ò!”
Tiểu Ngưu vừa nghe thấy tiếng rao bánh bao thì vẫy loạn bốn cái chân vào người Lý Bình An.
“Um ò…... um ò…...”
Lát sau, Tiểu Ngưu gặm bánh bao nhân thịt bò đi theo sau lưng Lý Bình An tiếp tục đi dạo trên đường.
Đi đến quán trọ Phương Xa, Lý Bình An chợt dừng bước, nhìn bốn chữ lớn trên biển hiệu.
Bên trong quán trọ người ra vào đông đúc, nhìn qua có thể thấy làm ăn không tệ.
Không chỉ như vậy, ngay cả quán trọ đối diện trước kia cũng đã bị thu mua, mở thêm chi nhánh bên đó.
Xem ra khi không có hắn và lão Ngưu ở đây, Miêu Miêu tiên tử làm ăn vẫn rất tốt.
Lý Bình An không đi vào trong, hắn dắt Tiểu Ngưu ngồi ở bên ngoài.
Lúc này, hắn chú ý tới có một lão ông ngồi ở trên ghế thái sư đối diện quán trọ, đang nhẹ nhàng phe phẩy quạt xếp.
Lý Bình An nhận ra ông lão này, đó không phải là ông chủ quán trọ lúc trước sao.
Hắn đi tới, ông chủ đã sớm quên mất hắn là ai.
Chào ông chủ, ngài thật có nhã hứng “
Ông chủ già hơi giương mắt lên, liếc nhìn Lý Bình An một cái.
“ Ông chủ ? A, đã lâu không có ai gọi ta là ông chủ.
“Tại hạ nhớ rõ lúc trước ông chủ không phải là chủ của quán trọ này hay sao? Sao hiện tại quán trọ lại đổi tên rồi?”
Ông lão nhếch miệng lên cười toe toét, biết mình gặp lại được khách hàng cũ, vội vàng ngồi thẳng người lên.
“Không có cách nào khác, quán trọ đối diện bên kia làm ăn quá tốt, bên này ta làm không nổi nữa.
Không chỉ riêng một mình nhà ta, rất nhiều quán trọ trong Trấn Yêu Quan cũng đều đã đổi tên rồi”
“Làm ăn tốt như vậy sao?”
“ Ừm, làm ăn rất tốt đấy, con mèo nhỏ đó rất giỏi, rất biết kinh doanh.
“ Chủ của quán trọ kia là một con mèo sao?” Lý Bình An biết rõ còn cố hỏi.
“Đúng vậy, chăm chỉ lắm, mỗi ngày trời còn chưa sáng đã thức dậy chạy lên Trấn, rồi lại chạy về làm việc”
“Chạy lên Trấn làm gì?”
‘Không biết, có vẻ như đang chờ ai đó. Ông lão nhớ lại: ” Một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày không ngày nào nghỉ, gió mưa cũng phải chạy qua đó”
Dường như Lý Bình An có thể tưởng tượng được hình ảnh mèo con chạy lên Trấn, ngồi ở trên đầu tường chờ đợi, ánh bình minh từ từ nhô lên, chiếu lên mặt nàng. Cuộc sống cứ lặp đi lặp lại như vậy…...
“Đáng tiếc tuổi thọ của con mèo nhỏ kia quá ngắn, nếu dài hơn một chút nữa, chỉ sợ toàn bộ khách điếm ở Trấn Yêu Quan đều phải là của nàng” Ông chủ cười ha hả.
Ông lão ngây người, phát hiện người thanh niên áo xanh trước mắt đã biến mất, không biết đã rời đi
từ khi nào.
Trong đám người đông đúc trong quán trọ, Trương Ninh Viễn đã không còn là một cậu thiếu niên, phục hồi tinh thần.
“Tiên sinh…... Tiên sinh!?”
Hắn kích động kêu lên.
Lý Bình An nhẹ nhàng mỉm cười: ” Đã lâu không gặp”
“Ngài… Ngài….. Ngài đã trở
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền