Chương 813 : Ngoại truyện
Gửi thời gian ngàn năm sau.
Tại kinh thành Đại Tùy.
Dường như chuyện xưa chỉ còn tồn tại trong miệng của những người kể chuyện.
Ánh mặt trời dịu dàng lan toả, len lỏi giữa những mái nhà ngói xanh, tường đỏ.
Từng nụ cười trên khuôn mặt mọi người đều nhẹ nhàng thanh thản, không chỗ nào là không phản ánh sự phồn vinh thịnh vượng của kinh thành.
Cho dù thời gian đã trôi qua ngàn năm nhưng ánh sáng cuối chiều của Nữ Đế để lại cho Đại Tùy vẫn còn toả sáng.
Cảnh Dục đã từ quan.
Trong mắt hắn, thời đại thuộc về bọn họ đã qua.
Nhớ tới khi còn trẻ ước mơ của hắn chính là vươn tới đỉnh cao, từng quyết tâm trở thành người số
một trên thiên hạ.
Hiện giờ chuyện hắn thích làm nhất chính là cầm theo lồng chim, đi uống trà, xem một vở kịch, phơi nắng, tận hưởng ánh mặt trời, hoặc là nghe một đoạn truyện xưa từ miệng của những người kể chuyện.
Không biết từ lúc nào, hắn đã không còn thích uống rượu hoa nữa, cũng không muốn đi quá xa, chỉ thích ở một nơi quen thuộc.
Cảnh Dục cảm thấy mình có thể đã thật sự già rồi, trên thực tế theo như tuổi thọ của Tiên Nhân cảnh giới Cửu Cảnh mà nói, hắn hiện tại vẫn không tính là già. Thậm chí có thể nói, hắn còn rất
Nhưng không biết có phải vì những trận đại chiến ở Trấn Yêu Quan đã tiêu hao hết tinh thần của hắn hay không, dẫn đến sau đó hắn làm cái gì cũng đều không còn hứng thú.
Như thường ngày, hắn cầm theo lồng chim, đi tới quán trà.
Hôm nay có một gánh hát đến quán trà, vì thế quán trà đông người hơn bình thường.
Cảnh Dục đã đặt chỗ từ trước.
thành chi trả rất nhiều bạc mời họ tới hát hí khúc, nhưng họ đều từ chối.
Nghe nói ông chủ quán trà này có chút giao tình với gánh hát, vì thế mới có thể mới được.
Cảnh Dục không lựa chọn ngồi ở phòng riêng trên lầu hai, hắn rất không thích xung quanh yên ắng, không có người nói chuyện.
Hắn cắn hạt dưa, trò chuyện thoải mái với những người khác xung quanh.
Chỉ chốc lát sau, gánh hát bước lên sân khấu.
Buổi biểu diễn đầu tiên hôm nay là “Trấn Yêu Quan”, được cải biên chuyển thể từ cảnh chiến trường diễn ra từ ngàn năm trước tại Trấn Yêu Quan.
Nghe từng câu hát trong vở kịch được trình diễn, quần chúng xung quanh phát ra tiếng hoan hô khen ngợi.
Trên sân khấu, khúc hí nhỏ diễn giải câu chuyện chứa đựng cảm xúc bi thương, vui vẻ, ly biệt, gặp lại, dưới sân khấu mọi người đều đắm chìm trong những cảm xúc này.
Tay Cảnh Dục đang cầm tách trà cũng phải dừng lại, sắc mặt không khỏi ngây dại.
Hắn biết kết cục của câu chuyện này, nhưng mỗi một lần nghe xong hắn vẫn không nhịn được muốn nghe lại một lần nữa.
Khi Lý Bình An hát ra đoạn ca từ đầy nhiệt huyết đó, nửa đầu câu chuyện đã dần dần hạ màn. Nửa sau câu chuyện là cuộc chiến giữa Nhân tộc và Yêu tộc.
Cuối cùng sau khi Nhân tộc đánh lui cuộc tấn công của Yêu tộc, Trấn Yêu Quan trở về cố đô xưa, toàn bộ câu chuyện đến hồi kết thúc…
Chỉ là câu chuyện trên sân khấu dừng lại ở giây phút vui sướng.
Nhưng đây là cuộc sống thực tế.
Cảnh Dục rất lâu không lấy lại được tinh thần.
Vì thắng lợi đó, bọn họ đã phải trả giá quá nhiều, đánh đổi quá nhiều, cũng hy sinh quá nhiều.
Cho đến khi khúc hí kết thúc, khán giả xung quanh giải tản, không còn khách nào trong quán trà
Cảnh Dục mới lại xách lồng chim lên, thảnh thơi đi ra ngoài.
Những người bạn cũ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền