Chương 84 : Trên vai có con chuồn chuồn kim màu đỏ
1737 chữ
“Thay vì đứng ở chỗ này suy nghĩ lung tung, tại sao chúng ta không đi tìm một quán ăn ngon, các ngươi cảm thấy như thế nào?”
Hai người Thôi Thành, Thôi Tài đều cười, tâm trạng sầu não vừa rồi tiêu tan không ít.
“Có nơi nào tồi tệ như thế này không? Chân con ta đã bị mài rách rồi, cõng một đoạn đường thì đã làm sao?”
Người đang nói là phụ nhân xinh đẹp mà nhóm người Lý Bình An đã gặp ở trên đường, đứng ở bên cạnh phụ nhân còn có thiếu niên nhà giàu kia.
Thì ra là từ kinh thành đến học viện phải đi bốn mươi dặm đường, tên thiếu niên kia được nuông chiều từ bé đã không kiên trì nổi nữa.
Phụ nhân thương con nên quên lời dặn dò của lão gia.
Để người hầu lén cõng thiếu niên kia một đoạn đường, ai biết lúc tiến vào học viện đã bị tước bỏ tư cách nhập học.
Trên đời này làm gì có đạo lý như vậy.
Trượng phu vừa mới thăng quan, nếu là phụ nhân bình thường nhất định phải trận tranh luận ầm ĩ ra ngô ra khoai.
Thậm chí sẵn sàng nhảy tới đánh nhau.
Nhưng đây là đang ở học viện, cho dù phụ nhân có ngang ngược cỡ nào cũng không dám ở chỗ này
cãi cọ,
làm trò khóc lóc om sòm.
Cho nên phụ nhân chỉ dám âm thầm nói oán giận vài câu.
“Mẹ ơi, chân con đau!”
Thiếu niên kia ai oán phàn nàn với mẹ.
“A Vũ còn không mau cõng thiếu gia.
“Ta không cần hắn cõng, vướng rất khó chịu, ta muốn cưỡi ngựa!
“Nơi hoang vu vắng vẻ này làm gì có ngựa.
“Con muốn cưỡi con đó!”
,
Thiếu niên đưa tay chỉ trỏ.
Lão Ngưu liếc mắt nhìn thiếu niên kia một cái, mắt trợn trắng tỏ vẻ ghét bỏ.
Phụ nhân nhìn theo hướng con mình đang chỉ.
Ở đó có ba người và một con trâu, chân ba người đều đi giày rơm.
Quần áo bạc màu lộ rõ là người nghèo kiết xác, điểm duy nhất có thể đáng giá nói tới chính là khí chất.
“A Vũ.”
Phụ nhân gọi một tiếng.
Người hầu tên là A Vũ hiểu ý, đi tới trước mặt ba người Lý Bình An.
“Tiểu tử, hôm nay ngươi lời to rồi, phu nhân nhà chúng ta muốn con trâu này”
Vừa nói, hắn vừa ném ra một túi tiền.
Lý Bình An đưa tay đỡ được túi tiền.
Không cầm chạm vào túi, chỉ nghe tiếng bạc va chạm trên không trung cũng đoán biết được trong túi có bao nhiêu cân lượng.
Lý Bình An thản nhiên cười, ném túi tiền trở lại.
“Xin lỗi, con trâu này không bán.
Mặt A Vũ lộ ra vẻ kinh ngạc:
“Này! Ngươi còn chưa nhìn xem bên trong có bao nhiêu tiền?”
“Bao nhiêu tiền cũng không bán, xin vui lòng tìm mua chỗ người khác đi.
Bất đắc dĩ, A Vũ đành phải chạy về.
“Không bán?”
Phụ nhân bắt đầu nóng nảy, hôm nay nàng đã phải đi theo nhi tử hơn bốn mươi dặm đường, trong lòng đã đầy ấm ức.
“Một con trâu xấu xí mà làm như bảo bối vậy”
“Nếu hắn không bán, hay là chúng ta nói với hắn cho chúng ta thuê con trâu cõng thiếu gia xuống núi”
Phụ nhân xua xua tay.
A Vũ lại chạy tới chỗ Lý Bình An, lúc này hắn lấy ra một nửa số tiền trong túi.
“Nếu trâu không bán thì thuê cũng được, cõng thiếu gia nhà ta đến dưới chân núi. Ngươi xem này, số tiền này đều sẽ là của ngươi”
“Lão Ngưu, ý của ngươi thế nào?”
“Um… ò!”
Lý Bình An không còn cách nào khác nhún vai:
“Lão Ngưu nhà ta không đồng ý.
A Vũ nhịn không được nói:
“Ta nghĩ đầu óc của ngươi bị lừa đạp rồi!”
Lý Bình An cũng không
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền