ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 85 : Thanh Nguyệt các

1678 chữ

Đèn lồng đỏ sáng lên, phố phồn hoa sống lại, thịnh vượng và quyến rũ.

Cuộc sống về đêm nơi Thanh Nguyệt các chỉ vừa mới bắt đầu.

Các loại xe ngựa đủ màu sắc khác nhau dừng ở giữa ngã tư đường như báo trước đêm nay sẽ rất đông đúc và sôi động.

âm thanh của những nhạc cụ khác nhau như: sáo trúc, các loại đàn dây cùng lúc vang lên, khiến người ta cảm thấy như đang nghe một khúc nhạc được chơi lạc điệu lệch tông.

Lý Bình An bị Cảnh Dục lôi kéo đi vào Thiên Thanh các.

“Ngươi… ngươi dẫn ta tới nơi này làm gì?”

“Hỏi hay lắm, chỉ uống rượu suông thôi thì không có ý nghĩa.

Cảnh Dục nói một cách hào hứng.

Hắn vừa vào cửa đã có một tú bà dáng người yểu điệu, trang điểm xinh đẹp, ăn mặc lộng lẫy đi ra

đón tiếp.

“Ồ, Dương công tử, ngài đã lâu không tới đấy”

Cảnh Dục cười xán lạn, sang sảng nói ra:

“Mấy ngày trước ta có chút việc bận, không phải ta vừa trở về đã tới chỗ ngươi sao? “Dương công tử?”

Lý Bình An hoang mang:

“Ngươi đổi tên từ khi nào thế?”

“Nói nhảm! Làm gì có ai dùng tên thật vào nơi như thế này”

Cảnh Dục thấp giọng nói thì thầm:

“Ta dùng tên đại sư huynh của ta”

Nói xong, mép hắn nhếch lên nụ cười xấu xa.

Lý Bình An suy nghĩ, rồi gật đầu.

Đã học, đã học.

Tú bà tiến đến đứng trước người Lý Bình An:

9:40

“Vị công tử này nhìn lạ quá, công tử là lần đầu tiên tới đây sao? Ngài tên là gì?” Cảnh Dục đang đứng ở bên kia chào hỏi với người quen, không chú ý tới bên này. Lý Bình An do dự rồi nói với tú bà:

“Cảnh Dục.

Tú bà mỉm cười:

“Công tử, tên ngài thật là hay.

Đã học thì phải đi đôi với hành.

Trên lầu hai, Cảnh Dục và Lý Bình An ngồi ở chiếc bàn dựa vào lan can.

Hơi cúi đầu là có thể thoải mái thưởng thức vẻ đẹp nơi đây, quả nhiên là đẹp đến mức ngắm nhìn thôi cũng đã thấy no rồi.

“Nơi này rất được phải không!”

Cảnh Dục đắc ý nói.

Lý Bình An nghe tiếng sáo trúc và tiếng đàn rất rối tai, cảm thấy có chút ồn ào.

Nhưng không thể phủ nhận rượu ở đây quả thật rất ngon.

Nếu như lại có vài ba bằng hữu tri kỷ, lúc nhàn hạ cùng uống một chén cũng xem như thư thả. “Rượu này không phải rượu bình thường, ta làm việc cho sư phụ nửa năm mới được thưởng. Ngươi uống ít một chút, rượu này thơm ngọt nhưng dễ say”

Cảnh Dục giải thích.

Một lát sau, có hai cô nương đi tới, một người ôm đàn tỳ bà, một người cầm đàn tranh, cả hai đều ăn mặc lộng lẫy.

Trang phục lộng lẫy nhưng không át đi vẻ tươi tắn của họ.

Sắc mặt cô nương cầm đàn tranh có chút ngượng ngùng, vừa nhìn qua là biết cô nương này chỉ mới bắt đầu làm việc không lâu, trên mặt còn vài phần tiểu thư khuê các.

“Hai vị công tử muốn nghe khúc nhạc gì?”

“Rượu ngon xứng với giai nhân, chúng ta nghe Tuý mỹ nhân vậy” Cảnh Dục cười nói.

Tiếng đàn tỳ bà mềm mại du dương, êm tai dễ nghe.

Khiến cho người ta không tự chủ mà tiến vào cõi mộng.

Như thể là đường mật trộn thêm bơ, son phấn tán thành bột.

Vừa ngọt vừa béo, vừa thơm vừa tinh tế.

Hai cô nương cũng đánh giá Cảnh Dục và Lý Bình An.

Cảnh Dục mặc một bộ quần áo làm từ chất liệu cao cấp, ngọc bội trên người vừa nhìn đã biết có giá trị rất lớn.

Ngược lại, Lý Bình An ở bên cạnh giống như là người hầu.

Cô nương ôm đàn tỳ bà tự nhiên

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip