Chương 87 : Thì ra ngài cũng rất giỏi
1881 chữ
Không biết qua bao lâu, lão giả mới thu hồi kim châm.
Bao đầu kim châm có màu vàng rực rỡ, giờ phút này đã mờ nhạt đi vài phần.
Mà những cây châm bạc trước đó thì đã sớm mất đi ánh bạc ban đầu, bây giờ nhìn không khác gì kim châm bình thường.
Khóe mắt lão giả giật giật, trong lòng đang rỉ máu.
Lão suy nghĩ một lúc lâu, từ trong kẽ răng nặn ra một câu.
“Ngươi bị trời phạt, vô phương cứu chữa!”
Lý Bình An cố gắng chống đỡ thân thể để mình không ngã xuống, một tay vịn vào tường, thở hổn hển từng hơi.
Giống như hít thở không thông, giọng nói khàn khàn.
“Thế nào là người bị trời phạt?”
Lão giả trầm giọng nói:
“Không dính nghiệp chướng nhân quả nhưng cả đời không thể tu đạo.
Thân thể không trọn vẹn nhưng ở phương diện nào đó lại có lực lượng rất mạnh.
Đơn giản mà nói chính là không được quy tắc thiên địa dung nạp, phiêu bạt ngoài quy tắc.
Nói dễ hiểu hơn nữa thì ngươi không thuộc về thế giới này!”
Vài lời ngắn gọn đã để cho trong lòng Lý Bình An hoảng sợ.
Hắn thật sự….. đúng là không thuộc về thế giới này.
Chẳng lẽ đây chính là cái giá phải trả khi mình xuyên không đến đây.
Lão giả thở dài một hơi: “Người bị trời phạt tuy rằng cực kỳ hiếm thấy, nhưng mạnh mẽ giống như
ngươi thì đừng nói từng nhìn thấy, nghe cũng chưa từng nghe qua!”
Lý Bình An ho khan vài tiếng, trong đầu vẫn còn ong ong rung động. Cuối cùng, Lão giả liếc nhìn Lý Bình An:
“Làm một người bình thường, sống an ổn cả đời cũng không tệ. Nói xong, lão giả cáo từ Liễu Vận rồi rời đi.
Vừa đi lão vừa lẩm bẩm.
“Gặp phải vận đen tám đời rồi”
Liễu Vận tiến lên đỡ lấy Lý Bình An, lo lắng nói:
“Ngươi không sao chứ?”
Hương thơm dịu ngọt đập vào mặt, mùi hương tấn công mọi giác quan.
Làn da trắng hơn tuyết, mềm mại mượt mà như bôi mỡ.
Lý Bình An bình tĩnh rút tay về
“...... Không có gì đáng ngại….”
Liễu Vận hơi ngẩn ra, đôi mắt đẹp chậm rãi chuyển động.
. Lần này đa tạ…
Lý Bình An đang nói đến việc Liễu Vận vì hắn mời người đến trị mắt cho mình, mặc dù không biết thân phận lão giả.
Nhưng từ cách ăn nói, hơi thở quanh người lão, có thể cảm giác được đối phương tuyệt đối không phải là người thường.
“Ta đi về trước, tối nay ta uống hơi nhiều rượu, lần sau có cơ hội gặp lại. Nói xong, hắn không đợi Liễu Vận trả lời.
Lý Bình An đã xoay người rời đi.
Hắn nâng Cảnh Dục đang ngồi xổm ngủ gục trên mặt đất dậy, từng bước rời đi.
Thế nào gọi là đầu đau muốn nứt ra.
Lúc này Lý Bình An hoàn toàn sâu sắc cảm nhận được.
Nằm trên giường thật lâu không thể ngủ
Chỉ có thể ép buộc mình quan tưởng “Niết Bàn kinh”.
Cũng không biết qua bao lâu, chỉ nhớ động tĩnh bên ngoài càng lúc càng lớn.
Hẳn là trời sắp sáng.
Lý Bình An mới dần mất đi ý thức.
Chờ hắn tỉnh lại, phát hiện Cảnh Dục đang ngồi ở bên giường nhìn chằm chằm vào mình.
Lý Bình An xoa xoa đầu:
“Làm sao vậy?”
“Ngươi thành thật khai báo đi, tổ chức có thể cân nhắc tha cho ngươi một mạng”
“Khai báo cái gì?”
“Nói nhảm, ngày hôm qua ngươi và công chúa là như thế nào?
Hai người quen biết nhau sao?”
“Xem như vậy đi”
Lý Bình An thuận miệng nói.
“Cái gì gọi là xem như vậy đi? Nói rõ ràng một chút.
“Chỉ là bằng hữu bình thường”
“Bằng hữu bình thường?
Ngươi lừa quỷ, bằng hữu bình thường có thể hơn nửa đêm
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền