Chương 86 : Màn này là độ khó cấp độ cao
1744 chữ
Gã sai vặt cầm bài thơ của Lý Bình An xuống lầu, lên tiếng hô:
“Trầm Hương cô nương đưa tới một bài thơ”
Mọi người đồng loạt nhìn về phía đó.
Thời gian quý công tử kia vừa đưa ra yêu cầu còn chưa được bao lâu sao lại có người làm thơ nhanh như vậy.
Chẳng lẽ bài thơ đã viết từ trước đợi đến hôm nay thì đưa đến?
Mọi người đồng loạt tiến lên tò mò vây xem.
Trầm Hương cô nương ở lầu hai cũng lo lắng nhìn xung quanh.
Gã sai vặt trải rộng tờ giấy Tuyên lên trên mặt bàn.
Nhanh chóng hắng giọng, đọc thật lớn.
“Độc ỷ nguy lâu phong tế tế.
Vọng cực ly sầu
ảm ảm sinh thiên tế”
(Bài thơ “Điệp luyến hoa” – Liễu Vĩnh) (Đứng giữa lầu cao gió theo làn
Đưa mắt nhìn trời
trời sầu lan.)
Bên ngoài Thanh Nguyệt các, Lý Bình An đỡ Cảnh Dục ngã trái ngã phải đi từng bước trên phiến đá xanh.
“Thảo sắc sơn quang tàn chiếu lý.
Vô nhân hội đắc bằng lan ý.
Dã nghĩ sơ cuồng đồ nhất tuý.
Đối tửu đương ca
Cưỡng lạc hoàn vô vị”
(Núi áng màu cỏ bóng chiều tàn
Ai thấu tình người tựa lan can.
Thiết nghĩ uống bừa say một bữa
Chén cạ miệng ca,
đừng gượng nữa.)
Giọng đọc của gã sai vặt vang lên trong Thanh Nguyệt các.
Ánh trăng như nước chảy, lẳng lặng chiếu vào trong hẻm nhỏ, tô điểm cho con đường nhỏ lát đá xanh đủ loại hoa văn.
Đêm nay ánh trăng rất đẹp, gió thổi dìu dịu.
Giọng đọc của gã sai vặt vẫn vang lên, mọi người giống như đang chờ đợi cao trào cuối cùng, suy nghĩ đã hoàn toàn tiến vào một trạng thái mơ hồ.
Không biết qua bao lâu, hầu kết của gã sai vặt bỗng nhiên giật giật.
“Y đới tiệm khoan chung bất hối.
Vị y tiêu đắc nhân tiều tụy”
(Áo rộng thì sao lòng chưa chật
Yêu chàng có ốm cũng chẳng chừa.)
Câu thơ cuối cùng như là cái kết của người kể chuyện.
Tiếng chiếc ghế gỗ ngã xuống bất ngờ vang lên, kéo suy nghĩ của mọi người trở về hiện thực. Giọng đọc bài thơ vẫn văng vẳng theo gió.
Khi ánh mắt mọi người đổ dồn về cô nương tên Trầm Hương.
Thì lại phát hiện Trầm Hương đang vội vàng tìm kiếm thứ gì đó.
Công tử đi đâu rồi?
Vừa rồi rõ ràng công tử vẫn còn ở chỗ này.
“Ta muốn đi tiểu…...
Cảnh Dục say khướt chuẩn bị cởi quần.
Một bóng người bay vụt qua rồi biến mất trong màn đêm, không phát ra tiếng động đáp xuống
cách hai người không xa.
“Người nào!”
Cảnh Dục lạnh lùng nói.
“Cho rằng bản thiếu gia uống say, có thể nhân cơ hội đánh lén ta? Suy nghĩ hão huyền!” Lý Bình An:
“.... Đại ca, phiền ngươi lúc nói chuyện kéo quần lên.
Người tới khẽ khom người:
“Tại hạ cũng không có ác ý”
Nói xong, hắn lấy ra một lệnh bài màu vàng từ bên hông.
Cảnh Dục hừ một tiếng tiến sát lên phía trước.
Dưới ánh trăng nhìn thật kỹ tấm kim bài.
Lúc này hắn lập tức sửng sốt, mắt mở thật lớn nhìn trừng trừng.
Một trận gió thổi qua, làm tỉnh rượu không ít.
Ở một cái.
“O….”
Cảnh Dục xoa xoa mặt, dụi dụi mắt.
Xác định mình không nhìn lầm.
Vội vàng ưỡn thẳng sống lưng, vừa sửa sang lại diện mạo của mình, vừa suy nghĩ bay lượn lung tung.
Công chúa?
Sao công chúa lại đến đây?
Chẳng lẽ nàng cũng tới Thanh Nguyệt các vui chơi?
Thanh Nguyệt các có nam sủng từ lúc nào sao ta chưa từng nghe nói tới.
Nhìn tư thế này, chẳng lẽ là tới tìm mình?
Mình đã giấu tài nhiều năm như vậy, cuối cùng tài hoa của mình cũng đã bị người phát hiện?
Công chúa
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền