ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Khiếm Thị Bẩm Sinh Khởi Nghiệp Từ Chơi Đàn Nhị

Chương 91. Kiếm tâm lung lay

Chương 91 : Kiếm tâm lung lay

Bên trong ngục tối, hai mắt Cảnh Dục vô thần, lưng tựa vào góc tường, trong lòng rối bời.

Lúc này, ngực hắn giống như bị một thứ gì đó rất nặng đè lên, đè nặng đến mức hắn không thở nổi. “Tiểu tử, xem ra ngươi cũng biết mình đã gây ra chuyện lớn!”

Trương Đức Hải đứng ở ngoài cửa phòng giam, đi theo phía sau hắn là đoàn người Trương lão gia tů.

“Nói cho ta biết! Người kia tên họ là gì, thân phận ra sao, hai người các ngươi có phải đã thông đồng với nhau hay không?”

Ánh mắt Cảnh Dục đầy vẻ kinh thường liếc nhìn bọn họ một cái.

“Các ngươi không động được vào ta

Giọng nói của Cảnh Dục lạnh như sắt.

Cảnh Dục thực sự không dám gây chuyện ở Cẩm Y vệ, nhưng Cẩm Y vệ cũng tuyệt đối không dám

động vào hắn.

Lý do vì sao hắn biến thành bộ dáng như bây giờ, không phải bởi vì hắn sợ mình sẽ bị liên lụy mà là vì tình huống vừa rồi.

Hắn…... đã không rút kiếm…

Bất luận là tu sĩ thuộc về tông phái nào đều truy cầu bốn chữ “nhất niệm thông suốt”.

Mà trong tình huống vừa rồi, bốn chữ này đã ầm ầm sụp đổ trong lòng Cảnh Dục.

Kiếm tâm của hắn đã bị lung lay.

Trước kia hắn thường nghe lão sư giảng về đạo lý đó nhưng giờ phút này mới thực sự hiểu được điều

đó là có ý gì.

Vì sao? Vì cái gì lúc đó mình lại không rút kiếm ra?

SỢ sao?

Phải, ta đã sợ.

Quân tử tu hành đương nhiên phải lấy thiên hạ làm trách nhiệm của mình.

Trên không phụ quân chủ, dưới không phụ lê dân bách tính.

Đáng tiếc đã có một người quyết đoán xuất đao nhanh hơn hắn.

Người đó quyết đoán xuất đao không chút do dự, giống như một đao kia xuất ra chính là để giết người.

Một đao kia xuất ra chính là chỉ để giải tỏa tức giận trong lòng, ý niệm trong đầu người đó sạch sẽ rõ ràng, suy nghĩ thông suốt quyết đoán.

Cảnh Dục cười khổ, cúi đầu thật sâu.

Bên ngoài cửa phòng giam, Trương Đức Hải vẫn đang điên cuồng kêu gào.

Hắn muốn kết án cho Cảnh Dục, muốn sử dụng trọng hình tra tấn, muốn cho Cảnh Dục cả đời bị giam trong ngục tối.

Nhưng chưa đến hai canh giờ, cấp trên đã yêu cầu hắn nhanh chóng thả người, nghe nói là chỉ huy sứ tự mình truyền lời.

“Đại nhân, tên kia rõ ràng là cùng một nhóm với hung thủ giết hại cháu trai ta!”

Trương Đức Hải tức giận, đứng trước mặt Trấn phủ sứ đại nhân mà bất bình rống to. Đầu tiên, Trấn phủ sứ có gắng trấn an hắn nhưng thấy không có tác dụng nên nói: “Ngươi có chứng cứ gì nói hắn có liên quan không? Hung thủ là hung thủ, hắn là hắn.

Tiểu tử ngươi không phải không biết lão sư của hắn là ai mà đúng không?

Là Chung sư phụ tự mình đi tìm Thủ Phụ đại nhân đó, ngươi còn không mau mau thả người cho ta!”

Trấn phủ sứ lại an ủi hắn, nói mình nhất định sẽ bắt được hung thủ, cho Trương Cung đã chết một câu trả lời thỏa đáng.

Giết người trong nhà giam Cẩm Y vệ, người bị giết lại còn là một Cẩm Y vệ, hành động này chẳng khác gì tát vào mặt tất cả Cẩm Y vệ.

Chuyện này nếu không giải quyết ổn thoả, uy tín của Cẩm Y vệ chắc chắn sẽ giảm mạnh.

Mưa càng lúc càng lớn.

Trên các mái nhà, trên khắp các đường đều như giăng kín một lớp sương trắng mù mịt.

Chung sư phụ nghe tiếng mưa bên ngoài rơi trên mái nhà.

“Hiện tại Cẩm Y vệ lùng bắt ngươi ở khắp mọi nơi, chỉ sợ ngươi rất khó thoát ra ngoài,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip