Chương 92 : Uống cho thống khoái
1942 chữ
Chân trời dần chuyển sang màu trắng, càng khiến bầu trời trong xanh yên ả. Ánh sáng dìu dịu, trên bầu trời dần xuất hiện một vầng sáng đỏ.
Đột nhiên gậy trúc khẽ động, tay Lý Bình An vung giật cần câu.
Hình dáng của con cá sáng như tuyết vẽ ra một đường cong ở giữa không trung. Đường vòng cung loé lên ánh sáng yếu ớt.
Chậc chậc-
Chờ ngươi cả một đêm, cuối cùng cũng mắc câu rồi.
Vạn sự khởi đầu nan.
Rất nhanh, câu được con cá thứ hai, con cá thứ ba….
“Lão Ngưu, mới sáng sớm chúng ta đã có lộc ăn, bây giờ chúng ta trở về thôi.
Lão Ngưu “ưm… ò” một tiếng.
Sau đó, Lão Ngưu thò hai chân sau xuống nước, liên tục đạp đạp, con thuyền giật giật lên xuống bắt đầu chuyển động.
Chiếc thuyền cô độc chậm rãi bơi trở về phía đình nhỏ giữa hồ.
“Lão sư đối xử với hắn tốt thật, lần này lại đưa tới bánh bao nhân thịt, ta nhìn thôi cũng thấy đói bụng”
Xuân Thu đi ở phía trước, trong giọng nói có chút không thoải mái.
Hạ Thiền nói:
“Đừng oán giận nữa, nghĩ cách làm sao để hôm nay chúng ta có thể câu được cá thì hơn.
Xuân Thu thở dài một hơi:
“Đừng nghĩ nữa, chúng ta đã thử câu ba năm rồi.”
Hạ Thiền bỗng nhiên nghĩ đến:
“A, lần trước Lý tiên sinh ở tiểu đình giữa hồ yêu cầu chúng ta mua giúp móc câu và dây câu, hắn có phải cũng muốn câu cá không?”
Xuân Thu nhướng mày:
“Nếu như có thể câu dễ như vậy thì với thiên tư của ta và ngươi sao lại mất ba năm vẫn chưa câu được con cá nào?”
Hạ Thiền gật đầu:
“Cũng đúng, vậy chúng ta có nên nói với hắn một tiếng để hắn đỡ mất thời gian công sức hay không?”
Xuân Thu suy nghĩ một chút:
“Cứ để cho hắn câu đi, dù sao cũng câu không được.
Nếu chúng ta nói như vậy có thể hắn sẽ hiểu nhầm chúng ta keo kiệt không cho hắn câu, dù sao hàng ngày hắn cũng không có việc gì làm.
Hai người vừa đi vừa nói, rất nhanh đã đi tới tiểu đình giữa hồ.
“Tiên sinh, chúng ta tới đưa cơm”
Hạ Thiền hộ.
Một mùi thơm theo gió truyền đến.
“Mùi gì thơm quá?”
Mũi Xuân Thu giật giật hít hít.
Hạ Thiền gật đầu: “Quả thật rất thơm.
Lý Bình An đang nấu canh cá:
“Lão Ngưu đi đón bọn họ đi.”
Lão Ngưu ngồi lên thuyền, dùng chân sau đạp đạp chèo thuyền nhỏ đi tới bên bờ.
Theo thường lệ, Xuân Thu và Hạ Thiền đặt thức ăn ở trên thuyền là được.
Nhưng lần này Lý Bình An lại hồ:
“Lên đây đi, ta đang nấu canh cá, các ngươi ăn cùng bọn ta một ít”
Canh cá?
Cá ở đâu ra?
Xuân Thu và Hạ Thiền sửng sốt, đột nhiên trong đầu nghĩ tới một khả năng.
Nhưng sau đó chính bản thân họ phủ nhận khả năng này.
Không thể nào, tuyệt đối không thể nào.
Đến khi hai người được đưa đến tiểu đình giữa hồ, mùi thơm càng đậm.
“Hai ngươi chờ một chút sẽ ăn được.
Gia vị ở đây hơi ít, cho nên mùi vị có thể không ngon lắm. “Cá… cá này ở đâu ra vậy?”
Xuân Thu lắp bắp hỏi.
“Cá ta câu trong hồ”
Xuân Thu khó tin kêu lên:
“Không thể nào!”
Lý Bình An không hiểu:
“Sao vậy?
Hạ Thiền tiến lên nhìn:
Thật sự là cá trong hồ sao?”
Trong chậu còn có hai con.
Lý Bình An câu tổng cộng được bốn con, hai con đã dùng để nấu canh.
Còn hai con vẫn thả trong chậu.
Xuân Thu lại gần nhìn hai con cá trong chậu, yết hầu giật giật.
Sau đó hắn đặt mông ngồi bệt xuống đất, oa oa khóc thành tiếng.
Thấy hắn khóc, Hạ Thiền
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền