Chương 87 : Ta có một bài thơ, muốn đọc cho các vị nghe
Người đọc sách đứng ở bên phía Diệp Ninh cũng có chút dở khóc dở cười.
Còn tưởng rằng là cái gì đó…
Kết quả lại chính là một xe than.
Lý do này, quả thực là có chút quá nói nhảm…
“Diệp khanh, đây…”
Cơ Minh Nguyệt ở trong cung cũng không biết nên nói như thế nào.
Hành động này của Diệp Ninh có tính là khi không đi gây sự không?
Nàng vẫn luôn tín nhiệm Diệp Ninh rất sâu, vậy mà lại sinh ra một loại ảo giác.
Đó chính là chuyện này, Diệp Ninh làm có chút quá đáng.
Phản ứng của Cơ Minh Nguyệt, Diệp Ninh không thể nào biết được.
Nhưng mà nhìn Uy Vũ Hầu, rồi lại nhìn nhóm văn nhân, lại liên tưởng đến phản ứng lúc trước của mọi người ở Viện giám sát, đột nhiên Diệp Ninh bật cười.
“Một xe than mà thôi…”
Thật sự chỉ đơn giản là một xe than thôi sao?
Ở sâu trong lòng Diệp Ninh có một cỗ bi ai mãnh liệt.
Thế giới này thật sự là có bệnh, bệnh đến mức mọi người coi chuyện “cướp đoạt tài vật của người khác” là một việc nhỏ không có ý nghĩa gì.
“Ta có một bài thơ, muốn đọc cho các vị nghe.”
Diệp Ninh vẫn nhìn đám người.
Hắn không biết nên hình dung tâm tình của mình như thế nào.
Từ lúc xuyên qua đến nay, phần lớn thời gian hắn cũng coi mình là khách qua đường.
Duy chỉ có lúc này, thế mà lại sinh ra một cỗ đau khổ vô tận.
“Ông lão bán than, chặt củi đốt thành than trong núi Chung Nam.”
Diệp Ninh nhàn nhạt mở miệng
Mọi người cũng không thể nào hiểu được sự đau khổ vào thời khắc này của Diệp Ninh, nhưng cũng không ảnh hưởng đến bọn họ nghe Diệp Ninh đọc thơ.
Tài hoa của Diệp Ninh, cũng đã sớm nổi danh khắp kinh thành.
Bên trong văn nhân, có rất nhiều người đặt cho hắn một biệt danh, gọi là “Diệp Trấn Quốc”.
Bởi vì hắn viết ra một bài thơ Trấn quốc.
Nhưng sau bài thơ đó, Diệp Ninh không làm thơ nữa.
Rất nhiều người đều đang chờ đợi tác phẩm lớn tiếp theo của hắn.
Bây giờ cuối cùng cũng xuất hiện rồi!
Nhóm người đọc sách tập trung tinh thần nghe, nhưng mà ngay khi câu đầu tiên được đọc ra, lại là cùng nhau nhíu mày.
“Cái này cũng gọi là thơ?”
Nào có thơ nào ngay thẳng dễ hiểu như thế…
Đây là thơ, hay là văn bạch thoại?
Nhưng Diệp Ninh không để ý đến ý nghĩ của người hắn, hắn vẫn như trước đọc bài thơ này.
“Mặt lấm mồ hôi và tro bụi, khói than lem luốc, hai mái tóc mai hoa râm, mười ngón tay đen thui.”
Vẫn như trước rất ngay thẳng, ngay thẳng đến mức không nhìn ra được một chút tài hoa nào.
Nhưng văn khí bên trong văn đảm lại đang phun trào.
Từ huyệt bách hội của hắn tuôn ra, từng tia từng tia lượn lờ trôi nổi, sau đó ở giữa không trung hình thành một bộ bức tranh sinh động.
Trong bức tranh, chính là hình tượng ông lão bán than.
Ông cả năm đốn củi đốt than ở bên trong núi Chung Nam. Mặt mũi ông tràn đầy tro bụi, hiện ra màu sắc đen cháy bị khói lửa hun, hai bên tóc mai xám trắng, mười ngón tay cũng bị than làm cho đen thui.
Một màn này, khiến người đọc sách và Uy Vũ Hầu không hiểu cho lắm.
Nhưng mà những lão bách tính vây xem kia, trong chớp mắt lại sinh ra đồng cảm sâu sắc.
Bởi vì bọn họ thông qua ông lão bán than, nhìn thấy chính bản thân mình.
Dân chúng khổ cực không phải đều là như thế sao?
Bán sức lực, mặt hướng vào đất lưng hướng lên trời, dùng lao động đổi lấy sinh tồn.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền